Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa ky. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa ky. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Lần đầu tiên tại các nước Cộng sản: Ủy viên Bộ chính trị được đào tạo tại Mỹ







Nguyễn Thiện Nhân sau khi được Hội nghị Trung ương 7 khóa 11 bầu bổ sung vào Bộ Chính trị Đảng Cộng sản VN đã trở thành vị lãnh đạo Cộng sản đầu tiên có chân trong Bộ chính trị được đào tạo tại Mỹ trong chương trình học bổng Fulbright. Chuyện này chưa từng xảy ra tại các nước Cộng sản.

Kể từ Liên Xô, CH Dân chủ Đức tới anh cộng sản cấp tiến như Hungary, Ba Lan rồi qua các nước Cộng sản phong kiến biến dạng như Triều Tiên, Trung Quốc, chưa có vị nào Ủy viên Bộ Chính trị được đào tạo tại phương Tây, đặc biệt là Mỹ.

Trong hồ sơ của tổ chức – an ninh, chương trình Fulbright đồng nghĩa với “diễn biến hòa bình” – (Chỉ thị 34-CT/TW 2009 của Đảng về chống diễn biếnhòa bình).







Do vậy, từ lâu việc cất nhắc anh Nhân gặp không ít trở ngại. Anh Nhân lẽ ra đã vào Bộ Chính trị và thay anh Phạm Gia Khiêm từ sớm song do cái mác Fulbright nên người ta đã dè dặt.

Hồi mới từ Sài Gòn ra Bộ Giáo dục thay anh Nguyễn Minh Hiển, anh Nhân khiến cả bộ máy quan liêu cồng kềnh, trì trệ của 49 Đại Cồ Việt lao đao. Anh tung ra “ba không”. Anh nhấc bổng thày Đỗ Việt Khoa lên trời xanh. Anh có mặt tại Bộ lúc 7h30 sáng (may ra mới có chị lao công bắt đầu làm việc), 12h kém 5 phút trưa (giờ mà chỉ tìm thấy quan chức ở nhà hàng và quán bia), anh cho thư ký gọi điện tới các Vụ trưởng, Vụ phó đốc thúc công việc. Mới 1h chiều, đích thân anh sục vào từng Cục, Vụ kiểm tra.

Sau 1 tháng anh Nhân ra Bộ, các bác Cục, Vụ trưởng, Vụ phó khỏi phải đi đánh bóng mà vẫn sụt ký đều đều. Có điều huyết áp thì vùn vụt tăng vì không được vùi mình vào những giấc ngủ trưa ngon lành sau khi đã được “đối tác” chăm sóc bằng những bữa chén đẫy với phong bì nặng túi.

Anh Nhân đi công tác không mang theo thư ký. Tiếp các đại sứ, các chuyên gia dự án, anh không dùng phiên dịch. Họp hành, anh chú ý lắng nghe, cho ý kiến chỉ đạo rất mạch lạc, làm việc thì chi tiết chứ không đại khái qua loa như bác Hiển tiền nhiệm.

Có điều, càng làm ở Hà Nội lâu, càng lên cao anh càng mắc chứng quên.

Đầu tiên là nhân vật dấu ấn mà chính anh dựng lên – thày Khoa. Sự nghiệp “ba không” của anh Nhân càng được tung hê thì thày Khoa càng bị đánh cho bầm dập, tơi tả và càng bị rơi vào quên lãng (lưu ý là vài ngày trước khi anh Nhân vào Bộ Chính trị thì cũng là ngày thày Khoa bị an ninh túm vào đồn Công an ở Thường Tín, Hà Nội). Hiệu quả “ba không” của anh Nhân đến nay thế nào thì cả nước đã rõ. Giáo dục nay thối hơn c…t, nhiều nhà giáo phải than như vậy.

Anh Nhân chọn cách giả điếc.

Lên Phó Thủ tướng phụ trách cả mảng y tế, biết bao chỉ đạo của anh về thuốc, về điều trị về y đức đều rơi vào “ba không”. Anh càng chỉ đạo, y tế càng bê bết. Anh cũng lại chọn cách hứa hão giống anh Triệu hoặc chọn cách quên cho nhẹ đầu, để cho con đường phía trước được hanh thông.

Một người từng làm việc sát cánh với anh Nhân, nghe tin anh vào Bộ Chính trị, than rằng: anh Nhân trí tuệ thật, nhưng giá như khắc phục được chứng “điếc” và “quên” thì dân được nhờ lắm lắm.

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

6 bài học từ các tổng thống Mỹ



Chúng ta có thể học hỏi được kinh nghiệm nghề nghiệp quý báu từ những bài học ở trường, từ đồng nghiệp, từ công việc đã trải qua, và cả từ các cựu lãnh đạo của Nhà Trắng trên đất Mỹ xa xôi.



Bài học thứ nhất: Chế ngự nỗi sợ hãi
“Điều duy nhất mà chúng ta phải sợ chính là nỗi sợ” – Franklin D. Roosevelt đã phát biểu như vậy trong buổi lễ nhậm chức của ông năm 1933 - thời điểm cuộc đại suy thoái kinh tế Mỹ đang ở giai đoạn cao trào. Để chứng minh rằng việc chế ngự nỗi sợ hãi là hành động đúng đắn trong mọi trường hợp, Franklin D. Roosevelt đã có những nước cờ đầy mạo hiểm nhưng rất tỉnh táo để kéo nước Mỹ thoát khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế cũng như củng cố thêm sức mạnh quân sự của Mỹ trong thời chiến. Vì vậy, mỗi khi đương đầu với nỗi sợ, bạn hãy tự nói với bản thân: Đây chính là yếu tố kìm giữ bạn trên con đường thăng tiến, hãy vượt qua và can đảm bắt tay vào việc hiện thực hóa những mong muốn của mình – sẽ không bao giờ là thất bại cho đến khi bạn quyết định từ bỏ.



Bài học thứ hai: Thức thời
“Chúng ta đang ở trong hoàn cảnh mới nên chúng ta phải nghĩ khác và làm khác” – câu nói này là một minh chứng hùng hồn cho khả năng phân tích và nhận biết thời cuộc của Abraham Lincoln – một trong những vị tổng thống vĩ đại nhất của nước Mỹ. Để chứng minh nhận định: “Chế độ nô lệ sẽ thất bại và cáo chung, tương lai của nền dân chủ sẽ được bảo đảm, và chính quyền của dân, do dân, vì dân sẽ không lụi tàn khỏi mặt đất” ngoài Bản Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ, Abraham Lincoln còn là vị Tổng thống đầu tiên thông qua lệnh cầm tù không qua xét xử những người bị nghi là ủng hộ phe Liên minh trong cuộc nội chiến Mỹ. Vượt qua nhiều tranh cãi, Lincoln đã góp phần đưa nước Mỹ thành một cường quốc dân chủ phát triển hàng đầu thế giới như hiện nay.
Vậy, nếu bạn có óc quan sát nhạy bén và khả năng thích ứng cao thì đừng bao giờ tự “cột” mình vào một công việc nhàm chán bạn nhé!

Bài học thứ ba: Giữ đôi tay “sạch sẽ”
Mặc dù bị phản đối từ cả hai phía Mỹ và Việt Nam trong cuộc chiến tranh Việt Nam, nhưng cuộc đời chính trị của Tổng thống Richard Nixon cũng cho chúng ta một bài học về sự trong sạch: “Hãy giữ mình trong sạch nếu không muốn dính dáng vào các vụ bê bối và nhanh chóng bị hạ bệ hoặc bị kẻ khác chơi xấu”.

Những việc làm sai trái không sớm thì muộn cũng sẽ bị lôi ra ánh sáng. Do đó, nếu bạn không muốn phá hỏng tiền đồ của mình, hãy cư xử đúng mực và minh bạch trong mọi việc làm.

Bài học thứ tư: Cảnh giác với tình yêu công sở
Hẳn bạn còn nhớ cuộc tình đầy tai tiếng của Tổng thống Bill Clinton và Monica Lewinsky. Sau khi vụ bê bối này bị phơi bày trên các phương tiện thông tin đại chúng, vị tổng thống được lòng dân Mỹ nhất đã phải “cuống cuồng” bảo vệ không chỉ danh tiếng, hạnh phúc gia đình mà cả chiếc ghế tổng thống đang lung lay. Nhiều người vẫn thường nói, Bill Clinton sẽ thất bại bởi chính vụ bê bối này nếu không có sự hẫu thuẫn vững chắc của vợ mình - cựu Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton.

Bạn có thể sẽ nói vì mình không nổi tiếng như Bill Clinton nên không cần lo lắng về bài học này. Nhưng bạn thân mến, tiền đồ của mỗi người dù là Tổng thống hay Nhân viên công sở cũng đều quan trọng như nhau, đừng bao giờ mạo hiểm “ăn vụng” nơi công sở để rồi bị tiêu tan cả hạnh phúc gia đình lẫn sự nghiệp bạn đã nhọc công gầy dựng lâu nay.

Bài học thứ năm: Học hỏi từ những sai lầm
Sau lễ nhậm chức, Tổng thống John F. Kennedy đã ngay lập tức phê chuẩn việc phát động chiến tranh xâm lược Cuba để lật đổ Fidel Castro. Cuộc xâm lược này sau đó thất bại thảm hại và chính quyền Kennedy rơi vào thế bế tắc. Thay vì câm lặng và để cho điều sỉ nhục này làm tiêu tan sự nghiệp chính trị của mình, Kennedy đã lên tiếng nhận trách nhiệm và người Mỹ tôn trọng ông vì điều đó. Cho đến nay, Kennedy vẫn là một trong những Tổng thống được mến mộ nhất nước Mỹ.

Trong công việc hàng ngày, không thiếu những lúc chúng ta mắc phải sai lầm dẫn đến thất bại. Nhưng đừng im lặng bi quan và tuyệt đối tránh tìm cách đổ lỗi cho người khác. Hãy dũng cảm nhận trách nhiệm để đưa ra giải pháp khắc phục, với cách làm này bạn sẽ khiến các đồng nghiệp nể phục và được cấp trên ghi nhận. Hơn nữa, bài học kinh nghiệm bạn rút ra từ những thất bại trên cũng sẽ là “vốn” kiến thức đáng giá cho sự nghiệp của bạn.

Bài học thứ sáu: Nổi bật trong đám đông

Các Tổng thống Mỹ như Chester Arthur, John Tyler và James Polk thường bị liệt vào danh sách “những Tổng thống bị lãng quên” do họ quá mờ nhạt trong thời gian nhậm chức. Ngược lại, gần như cả thế giới đều biết đến những cái tên như George Washington, Abraham Lincoln hay Franklin D. Roosevelt, họ không chỉ còn mãi trong ký ức nhân dân Mỹ mà còn là những nhân vật lịch sử bất diệt. Vậy, điều gì khiến họ được ghi nhớ hơn những người khác? Câu trả lời rõ ràng là do họ không ngại bày tỏ quan điểm của riêng mình, không ngại thay đổi. Họ nỗ lực để xây dựng một hình ảnh riêng và cống hiến không ngừng để để lại dấu ấn trong vài năm đương nhiệm ngắn ngủi.

Vậy còn bạn, bạn nhút nhát và không chịu lên tiếng? Bạn ẩn mình trong các cuộc họp? Bạn ngại đưa ra ý kiến vì sợ sai? Bạn sợ va chạm với đồng nghiệp? Bạn luôn hài lòng với vị trí hiện tại của mình? Nếu câu trả lời là đúng cho phần lớn các hỏi trên, bạn đang tự đưa mình vào danh sách “những nhân viên bị lãng quên” rồi đấy!

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

Nhà lãnh đạo Kim Jong-un đề phòng đảo chính?



Theo các nguồn tin tình báo Hàn Quốc, nhà lãnh đạo Kim Jong-un đang siết chặt an ninh do lo ngại đảo chính quân sự hay nổi loạn.
Tờ Chosun Ilbo dẫn lời các quan chức tình báo và các nguồn tin ngoại giao cho biết khoảng 100 xe bọc thép đã được triển khai gần nơi ở của Kim Jong-un tại Bình Nhưỡng, gần khu dinh thự mùa hè của ông và ở các địa điểm khác mà ông thường lui tới.




Nhà lãnh đạo trẻ Kim Jong-un và đội ngũ tướng lĩnh già lọc lõi.


Các địa điểm tổ chức các sự kiện chính thức được rất nhiều binh lính mang súng tiểu liên và lựu đạn canh gác, trong khi các vệ sĩ mặc thường phục của ông Kim Jong-un đã bắt đầu mang theo những túi dài dường như chứa vũ khí hạng nặng.

Việc đi lại của ông Kim Jong-un được xếp vào loại bí mật quốc gia hàng đầu và các tín hiệu điện thoại di động đều bị gây nhiễu tại các sự kiện công cộng có nhà lãnh đạo Triều Tiên tham dự. Có vẻ như người ta lo ngại rằng tín hiệu điện thoại di động có thể được sử dụng để kích nổ bom mìn.
Một nguồn tin ngoại giao cho biết: “Kim Jong-un đang ráo riết tăng cường an ninh cá nhân do làn sóng chống lại những nỗ lực kiểm soát quân đội của ông ngày càng dâng cao”.

Tháng trước, có tin nói rằng ông Kim từng là mục tiêu của một vụ ám sát hồi tháng 11/2012, liên quan đến một cuộc đấu đá trong một cơ quan quân đội.
Có tin nói việc ông Kim Jong-un bổ nhiệm một số chức vụ chính trị và mong muốn thực hiện các biện pháp tự do hóa kinh tế để cải thiện cuộc sống của người dân… đã khiến cho các thế lực bảo thủ vô cùng tức tối. Các biện pháp cải cách này chắc chắn sẽ phải lấy bớt những khoản tiền vốn dành cho quân đội và điều này đang bị giới tướng lĩnh cực lực phản đối. Giới quân sự đang tìm mọi cách thúc ép ông Kim Jong-un đối đầu quân sự với Hàn Quốc và Mỹ.

Báo chí dẫn lời các binh sĩ Triều Tiên đào ngũ chạy sang Trung Quốc nói rằng tình trạng không tuân lệnh cấp trên và vô kỷ luật đang gia tăng trong quân đội.
Giáo sư Toshimitsu Shigemura của Đại học Tokyo Wasaeda, một chuyên gia về Triều Tiên, nói với tờ Daily Telegraph: “Tình hình nội bộ Bắc Triều Tiên rất bất ổn và quân đội đang ca thán rất nhiều về các nhà lãnh đạo chính trị. Giới quân sự cần gây căng thẳng với Hàn Quốc và Mỹ để biện minh cho sự cần thiết của họ và ông Kim sợ một cuộc đảo chính do quân đội tiến hành. Những người phản đối là lớp tướng tá già lọc lõi, trong khi ông Kim Jong-un chỉ mới 29 tuổi và thiếu kinh nghiệm lãnh đạo đất nước”.

Các nhà phân tích cũng cho rằng tên lửa mà Triều Tiên đang chuẩn bị để phóng từ bờ biển phía Đông Triều Tiên dường như là một nỗ lực của Kim Jong-un để chứng tỏ với quân đội rằng ông là một nhà lãnh đạo mạnh mẽ và không sợ đối đầu với Mỹ.

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Nước Mỹ một ngày trước bầu cử tổng thống


Người dân Mỹ tỏ ra háo hức không kém các ứng viên trong ngày cuối cùng trước ngày bầu cử chính thức 6/11 (theo giờ địa phương). Họ sẽ đi bỏ phiếu để chọn ra ông chủ Nhà Trắng trong nhiệm kỳ 4 năm tới.



Tổng thống Mỹ Barack Obama, ứng viên đảng Dân chủ, gọi điện thoại cho các tình nguyện viên từ một văn phòng vận động tranh cử ở thành phố Columbus, bang Ohio, hôm qua. Obama đã thực hiện quyền và trách nhiệm cử tri của ông hôm 25/10 với việc đi bỏ phiếu sớm tại thành phố Chicago, bang Illinois. Ảnh: AFP




Ứng viên đảng Cộng hòa, Mitt Romney tổ chức một sự kiện vận động tại đại học George Mason ở thành phố Fairfax, bang Virginia, hôm qua. Sau 18 tháng chạy đua không ngừng nghỉ, thắng bại giữa Romney và đối thủ Obama sẽ sớm rõ ràng trong ngày 6/11. Họ đã tham gia hàng trăm sự kiện tranh cử và chi ra hàng tỷ USD cho chiến dịch cạnh tranh nhằm giành được phiếu của cử tri. Ảnh: AFP




Chủ tịch Nghiệp đoàn Công nhân Ngành ôtô Mỹ, Bob King phát biểu trước những người ủng hộ Tổng thống Obama ở bên ngoài sân Verizon Wireless ở thành phố Manchester, bang New Hampshire. Đây là nơi mà đối thủ Romney cùng ứng viên phó tổng thống Paul Ryan tổ chức một sự kiện vào tối 5/11. Ảnh: AFP




Những người ủng hộ ông Romney thể hiện sự náo nức khi đoàn xe của cựu thống đốc bang Massachusetts đi qua trên đường tới đại học George Mason. Ảnh: AFP




Một chiếc xe tải với biểu ngữ mang thông điệp phản đối chính sách thuế của ông Obama chạy dọc phố Elm ở thành phố Manchester, bang New Hampshire. Trong ngày cuối cùng của chiến dịch vận động tranh cử, hai ứng viên sẽ tới những bang trung lập, để thực hiện những nỗ lực cuối cùng nhằm thuyết phục các cử tri còn chưa quyết định sẽ bỏ phiếu cho ai. Ảnh: AFP




Một tấm biển quảng bá cho chiến dịch tranh cử của Tổng thống Obama và Phó tổng thống Joe Biden được đặt bên đường tại Colebrook, bang New Hampshire. Ảnh: Xinhua




Tấm biển cổ vũ Romney tại một nhà dân ở Colebrook. Ảnh: Xinhua




Một nhân viên tại điểm bỏ phiếu ở Dixville Notch, bang New Hampshire, khóa hòm phiếu để chuẩn bị cho ngày bầu cử chính thức. 10 cử tri có đăng ký dự kiến sẽ thực hiện quyền công dân của họ vào rạng sáng ngày 6/11 theo giờ địa phương, đánh dấu cuộc bỏ phiếu chính thức bắt đầu tại Dixville Notch. Ảnh: Xinhua




Người lao công này đang làm công việc chuẩn bị tại Trung tâm Rockefeller ở New York. Nơi này được kênh NBC News đổi tên thành Democracy Plaza cho sự kiện bỏ phiếu. Ảnh: AFP






Cựu tổng thống Bill Clinton phát biểu tại một chiến dịch vận động cho Tổng thống Obama ở Pittsburgh, bang Pennsylvania. Clinton sẽ tổ chức các sự kiện tiếp theo ở một số thành phố khác để thể hiện sự ủng hộ với ông Obama. Ảnh: AFP

Trong ngày 6/11, các cử tri Mỹ sẽ tham gia bỏ phiếu để chọn ra tổng thống của nước này trong 4 năm tới. Những kết quả thăm dò mới nhất cho thấy đương kim Tổng thống Obama có lợi thế hơn so với đối thủ Romney, dù cách biệt không quá lớn.

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

Chặn báo Mỹ vì bài về tiền nhà Ôn Gia Bảo



Báo Mỹ New York Times nói trang web của họ bị chặn ở Trung Quốc vì bài phóng sự điều tra nói thân nhân Thủ tướng Ôn Gia Bảo tích lũy và kiểm soát hàng tỷ đôla tài sản.

Theo bài trên trang này, con trai, con gái, em trai, em rể của Thủ tướng họ Ôn, người dự kiến sẽ từ nhiệm sau Đại hội Đảng 18 vào tháng tới, đã và đang kiểm soát “các tài sản trị giá ít nhất là 2,7 tỷ USD”.



Những khoản tài sản này gồm bất động sản, bảo hiểm, các công ty xây cất, và thường được cất giấu qua các hình thức đối tác, cơ chế đầu tư.

Hôm 26/10/2012, cả BBC News tiếng Anh và nhiều hãng thông tấn đưa tin rằng trang New York Times bản tiếng Trung và tiếng Anh đều bị chặn ở Trung Quốc.

Các đoạn đăng tải lại trên mạng xã hội microblog ở Trung Quốc cũng bị ngăn hoặc xóa.

Có nhiều bình phong

Tờ New York Times cho rằng đầu tư của gia đình họ Ôn bao trùm nhiều lĩnh vực kinh tế.

Báo Mỹ còn viết một trong số các cơ sở làm ăn này, công ty bảo hiểm Bình An đã hưởng lợi từ chính những lần cải cách về chính sách được thông qua năm 2004 bởi một cơ quan nhà nước mà ông Ôn Gia Bảo giám sát.

"Trong nhiều trường hợp, tên của các thân nhân được giấu đằng sau nhiều vỏ bọc, bình phong là đối tác, khoản đầu tư gồm cả bạn bè, đồng nghiệp, đồng sự kinh doanh.”



"Một số doanh nghiệp của gia đình này đôi khi nhận được hỗ trợ tài chính từ các công ty nhà nước, trong đó có cả China Mobile,"

Trang New York Times viết:

"Khác với cách kinh doanh chung ở Trung Quốc, một số doanh nghiệp của gia đình này đôi khi nhận được hỗ trợ tài chính từ các công ty nhà nước, trong đó có cả China Mobile, một trong số các công ty viễn thông lớn nhất cả nước, lần khác thì lại được các tài phiệt mạnh nhất châu Á giúp đỡ,"

"Gia đình này còn là chủ của dự án phát triển biệt thự ở Bắc Kinh; nhà máy sản xuất lốp xe ở phía Bắc Trung Quốc; sở hữu một trong những công ty xây dựng sân vận động Olympic Bắc Kinh, trong đó có sân ‘Tổ Yến’, và công ty bảo hiểm Bình An, một trong những công ty dịch vụ tài chính lớn nhất thế giới."

Báo Mỹ cũng đăng rằng:

"Em trai của ngài thủ tướng chẳng hạn, sở hữu công ty được nhà nước trao cho dự án trị giá hơn 30 triệu đôla để xử l‎ý nước thải và rác y tế cho các thành phố lớn của Trung Quốc, theo số liệu ước tính của nhà nước,"


Ông Ôn Gia Bảo có tiếng là thủ tướng 'gần dân' vì thường gặp công chúng và dễ bày tỏ cảm xúc

"Hợp đồng này được công bố sau khi ông Ôn Gia Bảo yêu cầu đưa ra các quy định chặt chẽ hơn về xử lý rác thải y tế năm 2003, khi dịch SARS bùng phát."

Theo phóng viên BBC John Sudworth từ Thượng Hải, ông Ôn Gia Bảo, thường được gọi thân mật là 'ông ngoại Ôn' (Grandpa Wen) là một trong số ít nhà chính trị Trung Quốc có tiếng là gần dân.

Ông thường là quan chức cao cấp đầu tiên đến thăm các nạn nhân động đất, thiên tai để chia sẻ.

Nhưng theo phóng viên BBC, cũng có tin đồn đoán trong cả một thập niên cầm quyền của ông Ôn nói rằng vị trí thủ tướng đem lại cho gia đình ông các khoản lợi nhuận rõ rệt.

Nay, theo John Sudworth, báo New York Times chỉ đem lại các con số cụ thể cho những đồn đoán đó.

Năm 2007, nguồn tiết lộ từ Wikileaks cũng đã nói thủ tướng Trung Quốc 'phẫn nộ' vì các hoạt động của thân nhân.

Nhưng dù ông ta đồng ý hay không, phóng sự của New York Times cho thấy đa số tài sản tích lũy được trong các lĩnh vực kinh tế trực tiếp dưới quyền chỉ đạo, giám sát của ông Ôn.

Ông cũng không phải là lãnh đạo cao cấp đầu tiên bị các nghi ngờ bám vào vì vị trí quyền lực.

Nhà chức trách coi tin về tài sản nhà Ôn Gia Bảo là "hết sức tế nhị và gây tác động xấu".

Hiện trang Bloomberg vẫn bị ngăn tại Trung Quốc, kể từ sau khi đăng bài hồi tháng 6 về tài sản của thân nhân ông BấmTập Cận Bình, người dự kiến sẽ lên nắm quyền tối cao ở Trung Quốc tới đây, theo John Sudworth.

Tin mới nhất cho hay phóng viên BBC tại Bắc Kinh, Martin Patience đang tường thuật trực tiếp về tin liên quan đến gia đình ông Ôn Gia Bảo trên kênh BBC World News thì bị nhà chức trách nước này ngắt hình.

Thêm những điều thú vị về thể thức bầu cử Tổng thống Mỹ


Chỉ còn hai ngày nữa, lá phiếu của cử tri Mỹ sẽ quyết định ai làm chủ nhân Nhà Trắng 4 năm tới. Hai ngày nữa, người dân Mỹ cũng sẽ chính thức khép lại sự kiện bầu cử kéo dài nhất, gây tốn kém nhất và có tiến trình phức tạp nhất trong lịch sử.






Cứ mỗi 4 năm, vào khoảng đầu tháng Một và kéo dài trong nhiều tháng sau đó, hàng loạt cuộc bầu cử sơ bộ đã được tuần tự tổ chức trên toàn nước Mỹ để từng đảng chính trị chọn ra người đại diện tranh chức Tổng thống trong cuộc bầu cử diễn ra vào tháng 11.

Tiến trình và thể thức tranh cử tổng thống Mỹ có những luật lệ và nét đặc trưng rất riêng.

Cuộc chạy đua đường trường

Những tiếng vỗ tay, những tiếng cảm ơn, những lời hứa hẹn bắt đầu từ tháng Một và kéo dài nhiều tháng sau đó… là những tràng pháo lệnh cho cuộc chạy đua được cả thế giới theo dõi. Cũng từ thời điểm đó, nhiều người tự hỏi: Ai sẽ là Tổng thống mới của Hoa Kỳ?

Theo Hiến pháp Mỹ, mọi người dân sinh ra trong lãnh thổ nước này đều có thể trở thành tổng thống. Cho đến nay, trải qua hơn 200 năm kể từ ngày lập quốc, nước Mỹ đã có Tổng cộng 44 đời Tổng thống được bầu chọn theo một thể thức tranh cử được xem là phức tạp nhất thế giới. Sự phức tạp đó bắt nguồn sâu đậm từ thực tế khách quan của lịch sử hình thành quốc gia này.

Thông thường, vào thời điểm người dân Mỹ đi bỏ phiếu bầu Tổng thống, danh sách ứng cử viên có thể sẽ có nhiều nhưng người ta thường chỉ quan tâm đến hai gương mặt đại diện cho hai chính đảng độc chiếm nền chính trị nước Mỹ là đảng Con voi (Cộng hòa) và Con Lừa (Dân chủ).

Trong kỳ bầu cử năm nay, ứng cử viên của đảng Con Voi là cựu Thống đốc bang Massachusetts Mitt Romney, còn gương mặt của đảng Con Lừa là đương kim Tổng thống Barack Obama. Ngoài ra, tham gia tranh cử còn có đại diện của một số đảng phái khác với những cái tên nghe rất lạ tai là Đảng Trà (Tea Party), đảng Xanh (Green Party), đảng Cấm đoán (Prohibition Party) nhưng chẳng mấy khi họ được “ngó ngàng” tới.



Đến thời điểm này, hương mặt tiềm năng cho chiếc ghế nóng trên đồi Capitol trong 4 năm tới vẫn là ẩn số khi tỷ lệ ủng hộ giành cho hai ứng cử viên Obama (phải) và Mitt Romney vẫn bám đuổi sít sao.



Để được có tên trên lá phiếu bầu chọn Tổng thống, các ứng cử viên phải trải qua hàng loạt cuộc tranh đua ráo riết trong hai giai đoạn.

Giai đoạn đầu là cuộc chạy đua ngay trong nội bộ đảng, được tổ chức thông qua các cuộc bầu cử sơ bộ diễn ra tuần tự từ tiểu bang này sang tiểu bang khác, để được chọn là gương mặt đại diện cho đảng ra tranh cử tổng thống.

Giai đoạn thứ hai là cuộc đua tranh khốc liệt giữa các đối thủ của các đảng để được cử tri Mỹ tín nhiệm bầu chọn trong cuộc bầu cử trên toàn quốc được tổ chức vào ngày thứ Ba sau ngày thứ Hai đầu tiên của tháng 11 mỗi 4 năm. Như vậy ngày bầu cử sớm nhất trong năm sẽ là ngày 2/11 và muộn nhất là ngày 8/11. Cuộc bầu cử năm nay diễn ra vào ngày 6/11.

Cách thức bầu chọn

Tổng thống và Phó Tổng thống là những quan chức đứng đầu cơ quan hành pháp của chính phủ liên bang với nhiệm kỳ 4 năm. Tổng thống và Phó Tổng thống được bầu theo thể thức sau:

- Tổng thống và Phó Tổng thống do các Đại cử tri (Elector) của các bang bầu chọn chứ không phải do dân bầu trực tiếp.

- Mỗi bang sẽ cử ra một số đại cử tri bằng đúng tổng số Thượng nghị sỹ và Hạ nghị sỹ của bang. Tuy nhiên sẽ không có bất kỳ Thượng nghị sỹ, Hạ nghị sỹ hoặc quan chức nào đang đảm nhiệm chức vụ được bầu làm đại cử tri.

- Các đại cử tri sẽ nhóm họp trong từng bang để bầu Tổng thống và Phó Tổng thống bằng lá phiếu của mình. Tổng thống và Phó Tổng thống không được là cư dân trong cùng một bang.

- Khi bầu chọn sẽ có hai lá phiếu khác nhau: phiếu bầu Tổng thống và phiếu bầu Phó Tổng thống.

- Kết quả bầu cử sẽ được chuyển lên chính phủ liên bang và trình lên Chủ tịch Thượng viện bằng hai văn bản: một bản là danh sách các ứng cử viên Tổng thống và bản còn lại là danh sách ứng cử viên Phó Tổng thống với số phiếu bầu tương ứng.

- Chủ tịch Thượng viện, trước sự chứng kiến của Thượng viện và Hạ viện, sẽ mở tất cả các hồ sơ đã được chứng nhận trước khi bắt đầu kiểm phiếu.

Người có số phiếu bầu cao nhất trong cuộc bầu cử Tổng thống và vượt quá 50% số phiếu đại cử tri (quá bán tối thiểu 270 ghế trong tổng số 538 phiếu đại cử tri) sẽ đắc cử Tổng thống. Tương tự với chức vụ Phó Tổng thống.





Bản đồ thể hiện sự ủng hộ ngang ngửa của các bang (đại cử tri) đối với Tổng thống Obama (xanh) và đối thủ Mitt Romney (đỏ).


Trong trường hợp không có ai đắc cử:

- Nếu không có ai đạt số phiếu đắc cử Tổng thống, Hạ viện sẽ ngay lập tức bỏ phiếu bầu Tổng thống trong những người có số phiếu cao nhất (nhưng không quá 3 người). Trong trường hợp này, việc bỏ phiếu sẽ được tính theo các bang với đại diện của mỗi bang có 01 phiếu bầu.
- Với chức danh Phó Tổng thống, cơ quan bầu chọn trong trường hợp này sẽ là Thượng viện. Thượng viện sẽ chọn 02 người có số phiếu cao nhất để bầu ra Phó Tổng thống. Thượng viện chỉ có thể bầu Phó Tổng thống khi có tối thiểu 2/3 tổng số Thượng nghị sỹ.

Nhiệm kỳ của Tổng thống Mỹ

Hiến pháp Mỹ quy định, Tổng thống mới đắc cử sẽ nhậm chức vào trưa ngày 20/1 của năm sau đó, cũng là thời điểm chấm dứt nhiệm kỳ của Tổng thống cũ. Lễ nhậm chức Tổng thống được tiến hành tại Nhà Trắng ở thủ đô Washington.

Mỗi nhiệm kỳ Tổng thống Mỹ kéo dài 4 năm, và theo điều bổ sung sửa đổi Hiến pháp được thông qua ngày 27/2/1951, mỗi Tổng thống chỉ có thể được tại nhiệm không quá hai nhiệm kỳ.

Trên thực tế trước khi có quy định này, trong lịch sử Mỹ chỉ có một người đắc cử Tổng thống 3 nhiệm kỳ liên tiếp là Franklin Roosevelt (từ 1933 – 1945).

Bốn người đắc cử 2 nhiệm kỳ liên tiếp gồm Dwight D.Eisenhower (1952-1959), Richard Nixon (1969-1975), Ronald Reagan (1980-1987), Bill Clintơn (1992-2001), George Walker Bush (2001-2009).

Quyền lực của Tổng thống Mỹ

Hiến pháp Mỹ quy định Tổng thống đảm nhiệm hai chức năng, vừa là người đứng đầu Nhà nước (giống như Vua hay Tổng thống của nhiều nước khác), vừa là người đứng đầu Chính phủ (giống như Thủ tướng của các nước khác).

- Trong vai trò là người đứng đầu Nhà nước, Tổng thống Mỹ đại diện cho nước Mỹ ở cả trong và ngoài nước. Với tư cách này, Tổng thống phải thực hiện hàng loạt nhiệm vụ lễ tân như tiếp nhận thư ủy nhiệm của đại sứ các nước, chủ trì các bữa tiệc khánh tiết, khai mạc một số hoạt động văn hoá nghệ thuật và thể thao quan trọng.

Ngoài ra, Tổng thống Mỹ cũng đồng thời là Tổng Tư lệnh các lực lượng hải-lục-không quân và có quyền điều động lực lượng quốc phòng của các bang.



Tổng thống có quyền điều động quân đội trong trường hợp khẩn cấp.

- Trong vai trò là người đứng đầu ngành hành pháp, Tổng thống có nhiệm vụ ký kết các hiệp định; bổ nhiệm Đại sứ, Bộ trưởng, cố vấn, Thẩm phán Toà án Tối cao và các quan chức cao cấp khác của chính quyền liên bang. Tổng thống cũng phải thông báo về tình hình liên bang cho hai viện Quốc hội; kiến nghị một số dự luật, đề ra các điều lệ, quy định và chỉ thị có hiệu lực giống như luật của các cơ quan Liên bang mà không cần phải thông qua Quốc hội.


- Về mặt lập pháp, Tổng thống có quyền phủ quyết bất cứ đạo luật nào từ Quốc hội, trừ khi có hơn 2/3 số nghị sĩ trong mỗi viện bác bỏ phủ quyết.

Bên cạnh quyền phủ quyết dự luật, Tổng thống còn có trách nhiệm kiến nghị về một số dự luật để Quốc hội xem xét thông qua. Kiến nghị về dự luật của Tổng thống thường được thể hiện trong thông điệp liên bang đầu năm, trong dự thảo ngân sách và trong những kiến nghị cụ thể.

- Về mặt tư pháp, Tổng thống có quyền bổ nhiệm các thẩm phán liên bang, kể cả các thẩm phán trong các Toà án tối cao, nhưng phải được Thượng viện chấp thuận. Tổng thống cũng có thể bác bỏ bản án hoặc ân xá cho các phạm nhân phạm luật Liên bang.

Ngoài ra, Tổng thống Mỹ còn được coi là nhà lãnh đạo tượng trưng cho chính đảng của mình. Các chương trình, các sáng kiến mà Tổng thống đưa ra thường phản ánh quan điểm của đảng mà ông là thành viên.

Có thể nói, Tổng thống là trung tâm của nền chính trị Mỹ. Tổng thống có quyền lực rất lớn trong lĩnh vực đối ngoại và quân sự, nhưng thường không mạnh trong các quyết sách về đối nội vì còn phải tùy thuộc vào Quốc hội. Thông thường, Tổng thống chỉ đạt được những mục tiêu về chính sách đối nội khi ông ta thuyết phục được Quốc hội và các chính đảng rằng lợi ích của họ trong trường hợp này là tương đồng.

Để giám sát quyền lực của Tổng thống, Phó Tổng thống và các quan chức cao cấp khác trong chính phủ, Hiến pháp Mỹ quy định Hạ viện có quyền luận tội những người này, còn Thượng viện có quyền xét xử.

Trong lịch sử nước Mỹ, đã có 2 Tổng thống bị luận tội, nhưng đều vượt qua được. Đó là Tổng thống Andrew Johnson và Tổng thống Bill Clinton. Ngoài ra, còn có Tổng thống Richard M. Nixon, nhưng ông đã từ chức trước khi bị luận tội vì vụ bê bối Watergate .

Lương và tiêu chuẩn chế độ của Tổng thống Mỹ

Trong nhiệm kỳ của mình, Tổng thống sẽ nhận được một khoản tiền lương cho công việc. Khoản tiền này sẽ được giữ cố định trong suốt nhiệm kỳ.

Trong lần họp đầu tiên, Quốc hội Mỹ đã quyết định trả lương cho Tổng thống Geoger Washington 25.000 USD/năm. Đây là số tiền khá lớn vào thời điểm đó. Nhưng ông Washington đã từ chối số tiền lương này vì ông là một người rất giàu có.

Hiện nay, lương của Tổng thống Mỹ là 400.000 USD/năm (chưa đóng thuế), trợ cấp chức vụ 50.000 USD/năm (không phải đóng thuế); trợ cấp du lịch 100.000 USD/năm và chi phi tiếp khách chính thức 19.000 USD/năm (cả hai khoản này cũng không chịu thuế).

Ngoài lương bổng, Tổng thống Mỹ còn được các tiêu chuẩn chế độ khác như:

- Nếu công du bằng máy bay: Tổng thống Mỹ có sẵn văn phòng trên 2 chuyên cơ Boeing 747 được thiết kế đặc biệt dành riêng. Khi Tổng thống có mặt trên chuyên cơ nào, chuyên cơ đó sẽ phát tín hiệu “Không lực Một” (Air Force One) giúp các trạm kiểm soát không lưu phân biệt máy bay chở Tổng thống với các máy bay khác.



Phòng làm việc đặc biệt của Tổng thống trên Air Force One.


Khi Tổng thống dùng trực thăng (thường là của hải quân), chiếc trực thăng này cũng sẽ phát tín hiệu “Hải quân Một” (Marine One, hay còn gọi là Thuỷ quân Lục chiến Một) cũng với mục đích tương tự.

- Nếu di chuyển bằng đường bộ, Tổng thống được chở trên một chiếc Limousine Cadillac bọc thép có toàn bộ các cửa kính và bánh xe chống đạn. Chiếc xe này được lắp đặt hệ thống điều hoà không khí đặc biệt để đề phòng trường hợp bị tấn công bằng vũ khí sinh học hoặc hoá học.

Khi tiếp đãi các quan khách quan trọng nước ngoài, Tổng thống được sử dụng Trại David ở Mariland. Đây cũng là nơi gia đình Tổng thống có thể tới nghĩ dưỡng trong những kỳ nghỉ quan trọng hoặc chính thức trong năm.

Sau khi rời chức vụ, Tổng thống cùng gia đình được Cơ quan Mật vụ bảo vệ tối đa thêm 10 năm nữa. Quy định này được áp dụng kể từ thời Tổng thống George Bush. Trước đó, tất cả các cựu Tổng thống và gia đình của họ đều được bảo vệ cho tới khi Tổng thống qua đời.

Ngoài ra, sau khi rời chức vụ Tổng thống còn được nhận tiền lương hưu, một văn phòng làm việc và một ban nhân sự. Tiền lương hưu của các cựu Tổng thống đã được tăng nhiều lần thông qua sự chấp thuận của Quốc hội.

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Bão Sandy gia tăng cường độ, đe dọa 50 triệu người ở miền đông Hoa Kỳ







Bão Sandy tăng thêm sức mạnh khi đến gần vùng biển miền đông Hoa Kỳ, đe dọa 50 triệu người sống trên đường đi của bão bằng nhưng trận mưa to, gió lớn, nước biển dâng cao như đã từng thấy trong những trận bão cỡ lớn.

Nhiều thành phố từ Washington đến New York hầu như tê liệt suốt ngày thứ Hai, phương tiện chuyên chở công cộng không hoạt động, sân bay đóng cửa, và hàng triệu người nghỉ làm ngồi nhà.

Tốc độ gió có lúc đến 150 km/giờ và các nhà dự báo nói bão sẽ đổ vào phía nam của tiểu bang New Jersey, cách thành phố New York 225 km, vào tối thứ Hai.


Khi họ nói với đồng bào hãy di tản, đồng bào cần di tản, đừng chần chừ, đừng ngập ngừng, đừng thắc mắc, bởi vì đây là bão lớn và có thể gây hậu quả chết người...
Tổng thống Obama.

Tổng thống Obama đã hủy các chuyến đi vận động tranh cử trong ngày thứ Hai để theo dõi bão từ Washington.

Tổng thống kêu gọi những ai sống trong vùng bão hãy lắng nghe những cảnh báo của nhà chức trách về các mối nguy của bão:

“Khi họ nói với đồng bào hãy di tản, đồng bào cần di tản, đừng chần chừ, đừng ngập ngừng, đừng thắc mắc, bởi vì đây là bão lớn và có thể gây hậu quả chết người nếu đồng bào không hành động nhanh.”

Chín tiểu bang và thủ đô Washington tuyên bố tình trạng khẩn cấp, các cơ quan chính quyền đều đóng cửa.

Tại tiểu bang North Carolina, máy bay trực thăng của cảnh sát biển đã cứu được 14 người trên một thuyền buồm khi nước biển bắt đầu lọt vào thuyền, và đang tìm cứu 2 người còn mất tích.

Nhà chức trách thành phố New York ra lệnh cho 375.000 người ở vùng đất thấp phải di tản, và lần đầu tiên thị trường chứng khoán ở phố Wall phải đóng cửa bất ngờ, kể từ khi có vụ khủng bố ngày 11 tháng 9, 2001.

Nhà chức trách nói những ai không chịu di tản và sau này gọi người đến cứu là những người muốn đặt nhân viên cứu hộ vào tình huống gặp nhiều rủi ro.

Bão Sandy đã giết chết ít nhất 65 người trong vùng biển Caribê, trước khi di chuyển đến Hoa Kỳ.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Hoa Kỳ giúp Việt Nam ứng phó với biến đổi khí hậu





Cơ quan Phát triển Quốc tế USAID của Hoa Kỳ vừa loan báo các chương trình 5 năm về năng lượng sạch, khả năng thích ứng, và cảnh quan bền vững để giúp Việt Nam ứng phó với những tác động của biến đổi khí hậu và sử dụng đất hiệu quả.

Thông cáo báo chí của đại sứ quán Mỹ ngày 17/10 trích phát biểu của Giám đốc USAID Việt Nam, ông Joakim Parker, cho biết các chương trình mới này khuyến khích tiết kiệm năng lượng, phát triển công nghệ năng lượng tái tạo, hỗ trợ cư dân tại các khu vực dễ bị ảnh hưởng bởi biến đổi khí hậu, những vấn đề có liên quan tới tăng trưởng bền vững của Việt Nam.

Hai chương trình USAID vừa công bố được thực hiện từ tháng 10 năm nay tới tháng 10 năm 2017 mang tên ‘Rừng và Đồng bằng Việt Nam’ và ‘Năng lượng sạch Việt Nam’ có tổng trị giá trên 40 triệu Mỹ kim là khoản tài trợ lớn đầu tiên của USAID dành cho Việt Nam trong công tác ứng phó với biến đổi khí hậu.

Việt Nam nằm trong 5 nước trên thế giới dễ bị tác động nhất bởi tình trạng biến đổi khí hậu.

Đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội cho biết trong 12 năm qua, Cơ quan USAID đã tài trợ cho Việt Nam trên 588 triệu đô la trong các hoạt động phát triển và cứu trợ.

Dân mạng TQ so sánh sự tương phản giữa 2 hệ thống chính trị Mỹ, Trung

Một hành khách trên một chuyến xe điện ngầm ở Hong Kong đọc nhật báo có đăng các bài về bầu cử tổng thống ở MỹTrong lúc chỉ còn vài tuần là tới ngày bầu cử tổng thống Mỹ, các trang mạng tin tức và các trang vi blog ở Trung Quốc đang theo dõi sát những diễn tiến trong chiến dịch bầu cử. Họ cho đăng nhiều bài viết sắc sảo về cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc, đặc biệt là khi Trung Quốc trở thành mục tiêu chỉ trích của cả hai ứng cử viên. Theo tường thuật của thông tín viên William Ide của đài VOA tại Bắc Kinh, sự tường thuật cặn kẽ này tương phản với sự kiện là có rất ít những hoạt động tường thuật có thực chất về cuộc chuyển giao quyền lãnh đạo ở Trung Quốc, cũng diễn ra vào đầu tháng 11.

Chỉ vài giờ sau khi Tổng thống Barack Obama và đối thủ của ông thuộc đảng Cộng hòa Mitt Romney kết thúc cuộc tranh luận thứ nhì hồi tối thứ 3, những người sử dụng internet ở Trung Quốc đã có thể đọc bài dịch của những phát biểu của hai ứng cử viên này và những lời bình phẩm về các phát biểu đó.

Trên mạng Weibo của Trung Quốc, một trang mạng như Twitter, dân mạng chẳng những chia sẻ với nhau những lời khen về tài tranh luận của các ứng cử viên mà còn suy diễn về ý nghĩa của cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ đối với Trung Quốc.

Một người dùng Weibo, ông Châu Bồi Nguyên, nói rằng việc Trung Quốc trở thành mục tiêu chỉ trích không hẳn là xấu, vì sự chú tâm đó phản ánh sự trỗi dậy và ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc.

Ông Tạ Đào, cựu Phó viện trưởng Viện Đại học Nhân dân ở Bắc Kinh, nói rằng trong lúc nhiều nhà quan sát tình hình Hoa Kỳ ở Trung Quốc theo dõi các cuộc tranh luận chính trị để tìm kiếm những dấu hiệu về sự thay đổi chính sách của Mỹ, có nhiều người khác vì tò mò mà xem cho biết. Ông nói:

"Một số người chỉ xem vì họ tò mò muốn biết những ứng cử viên đó đang làm gì. Những người khác thì muốn biết những gì được mang ra tranh luận."

Hầu hết các cơ quan truyền thông có sự hỗ trợ của nhà nước tường thuật rằng Trung Quốc đang bị dùng làm vật tế thần trong các cuộc tranh luận và tố cáo hai ứng cử viên tổng thống Mỹ đua nhau bài xích Trung Quốc.

Diễn đàn Cường quốc, do tờ Nhân dân Nhật báo điều hành, ghi nhận rằng trong 20 lần các ứng cử viên đề cập tới Trung Quốc lần nào cũng có dính dáng tới tình hình kinh tế nước Mỹ.

Trong lúc truyền thông nhà nước tỏ ý bất bình về việc này, các nhà bình luận trên mạng đã nêu lên những sự tương phản về hai hệ thống chính trị của Mỹ và của Trung Quốc.

Một số người viết vi blog nêu lên câu hỏi là cho tới khi nào thì các nhà lãnh đạo Trung Quốc mới tổ chức những cuộc tranh luận trên truyền hình để trình bày các chính sách và chủ trương của mình.

Ngày đó vẫn còn xa lắm, theo nhận định của Giáo sư Trình Lập của Đại học Thành phố Hồng Kông:

"Đó là đường lối của hai ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo và dường như cũng là đường lối của các nhà lãnh đạo như Tập Cận Bình hay Lý Khắc Cường."

Trung Quốc chỉ còn vài tuần là tới ngày khai mạc Đại hội Đảng để tiến hành cuộc chuyển giao quyền lãnh đạo, nhưng không giống như ở Mỹ, có rất ít sự bất định về vấn đề người nào sẽ nắm quyền lãnh đạo đất nước.

Sau Đại hội 18, chức vụ có nhiều quyền lực nhất là Tổng bí thư Đảng cầm chắc sẽ lọt vào tay ông Tập Cận Bình, và người lên thay Thủ tướng Ôn Gia Bảo có phần chắc sẽ là ông Lý Khắc Cường. Tuy nhiên, công chúng ở Trung Quốc vẫn chưa được biết về các chủ trương của hai nhân vật này và vấn đề những người nào sẽ trở thành Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị.

Trên cùng các trang mạng vi blog ở Trung Quốc mà dân mạng dùng để chia sẻ ý kiến về các ứng cử viên tổng thống Mỹ, nhân viên kiểm duyệt của chính phủ đã ngăn chận những từ khóa như “đảng Cộng Sản Trung Quốc” hay “Đại hội 18”.

Giáo sư Trình Lập nói rằng tuy hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc cũng tranh luận với nhau về các chính sách, nhưng nội dung của các cuộc thảo luận hầu hết là được giữ kín:

"Những gì mà chúng tôi có thể nhìn thấy là các ấn phẩm, những bài viết có tính chất học thuật với nội dung ủng hộ hoặc hô hào cho những xu thế khác nhau về đường hướng cải cách. Vì vậy cho nên chúng tôi dựa vào đó để suy đoán đó là những vấn đề đang được thảo luận trong giới lãnh đạo hàng đầu và những sự điều chỉnh mà họ sẽ phải quyết định."

Những trang mạng tường thuật về cuộc bầu cử ở Mỹ có phần chắc sẽ thu hút thêm nhiều người xem vào tuần tới. Trong cuộc tranh luận diễn ra ở Florida vào ngày 22 tháng 10, ông Obama và ông Romney sẽ trình bày những ý nghĩ của họ về Trung Quốc trong một phần có chủ đề là “Sự Trỗi dậy của Trung Quốc và Thế giới Ngày mai.”