Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Nhiễm Độc Phóng Xạ
Hàng năm, vào ngày 6 tháng 8 tất cả người Nhật trên thế giới đều kỷ niệm
ngày đau buồn khi trái bom nguyên tử Little Bay thả xuống thành phố
Hiroshima năm 1945 làm cho hàng chục ngàn người chết tại chỗ và di hại
phóng xạ vẫn còn ảnh hưởng đến người dân và môi trường cho đến ngày nay.
Ngày 23 tháng 11, 2006, Alexander Valterovich Litvinenko, Trung tá của
Sở tình báo Nga (FSB) đã chết vì bị đầu độc phóng xạ do chính người Nga
chủ trương tại London, Anh Quốc. Từ thông tin nầy, chúng ta có thể trích
ra nhiều bài học và kinh nghiệm về nhiễm độc do chất phóng xạ.
Chất phóng xạ theo định nghĩa được chia làm hai loại: phóng xạ ion hoá
và phóng xạ không ion hoá. Phóng xạ không ion hoá đến từ các dạng như
ánh sáng, các làn sóng điện radio hay radar, microwave. Loại phóng xạ
nầy thông thường không ảnh hưởng đến tế bào và mô của cơ thể con người.
Còn loại phóng xạ ion hoá gây ra những phản ứng hoá học tức khắc lên tế
bào khi bị tiếp nhiễm như: tia quang tuyến X, tia Gamma, và các cấu tử
tạo ra sự ion hoá phóng xạ như tia trung hoà tử (neutron), âm điện tử
(electron), dương điện tử (proton). Các loại phóng xạ nầy hoặc được dùng
trong y khoa với mục đích chẩn đoán, thăm dò, nghiên cứu, hay trị liệu,
hoặc trong công nghệ thử nghiệm vũ khí, cùng một số áp dụng trong các
hệ thống an toàn trong các quy trình sản xuất cao cấp như các khoá đóng
mở trong lò năng lượng hạch nhân, trong kỹ nghệ tàu biển, hay trong vận
hành nhà máy xi măng v.v…
Việc tiếp nhiễm phóng xạ, trước tiên là nguyên nhân chính gây ra thương
tổn lên hệ thống miễn nhiễm của con người, sau đó lây lan đến các tế bào
trong cơ thể. Ngoài ra chất phóng xạ còn là nguyên nhân của sự biến đổi
gene, từ đó có thể xuất hiện nhiều biến chứng như ung thư, và có thể
gây ra tình trạng dị hình dị dạng cho con cháu về sau.
Bài viết sau đây có mục đích trình bày khía cạnh khoa học về việc nhiễm độc phóng xạ do chất đồng vị Polonium-210
Ngộ độc Polonium-210
Hoá chất có phóng xạ Polonium do nhá bác học Marie Curie khám phá vào
năm 1898. Sở dĩ Bà đặt tên là Polonium vì đây là quê hương Poland của Bà
và Bà muốn cho quốc gia nầy được thế giới chú ý đến vì đang bị cả Nga,
Phổ và Áo cai trị thời bấy giờ. Nạn nhân đầu tiên của chất phóng xạ
Polonium chính là con gái của Bà tên Irene Joliot Curie, kết quả của một
vụ nổ trong phòng thí nghiệm. Cô Irene đã chết 10 năm sau khi tại nạn
xảy ra do chứng leukemia. Hiện tại, mức sản xuất Polonium trên thế giới
chỉ vào khoảng 100 gram với mục đích ứng dụng vào việc khử bụi trong các
kính hiển vi điện tử và trong các cân tiểu li siêu chính xác.
Đứng về phương diện độc tố học, chất phóng xạ tạo ra những nguyên tử
(atom) có khả năng ức chế tế bào của cơ thể con người, điện hoá các tế
bào trên và sau cùng tiêu huỷ chúng. Đối với việc tiếp nhiễm do phóng xạ
thiên nhiên ở nồng độ thấp, các tế bào bị điện hoá dược cơ thể tái tạo
lại sau đó, do đó nguy cơ bị ngộ độc không xảy ra.
Tuy nhiên, khi cơ thể tiếp nhiễm một số lượng lớn phóng xạ như trường
hợp của Litvinenko, cơ thể không thể tự hàn gắn và trấn áp cùng thay thế
các tế bào đã bị huỷ diệt, từ đó nguy cơ tử vong rất cao. Các loại tế
bào trong cơ thể bị ảnh hưởng trực tiếp và bị nhiễm độc là bạch huyết
cầu (white blood cell) và tế bào sinh sản hồng huyết cầu và bạch huyết
cầu.
Sự thiếu hụt tế bào trong cơ thể là chỉ dấu đầu tiên của sự ngộ độc
phóng xạ; sau đó, tế bào ruột non bị xâm nhập tạo ra sự nôn mửa kéo theo
cơ thể bắt đầu bị mất nước.
Thời gian tiếp theo, tuỳ theo cường độ bị tiếp nhiễm và thể loại phóng
xạ (có thời gian bán huỷ khác nhau), phóng xạ bắt đầu tàn phá các mô
cứng và mềm (hard and soft tissue) qua các chứng sau đây như: – nhức
đầu, – hơi thở dồn dập, – tim đập nhanh, – ho khan (không có đàm), –
lồng ngực bị đau từng cơn, – da bắt đầu chuyển sang màu xậm, – ở phần
dưới da và bất cứ nơi nào trong cơ thể đều xuất hiện những hạt máu nhỏ
do các tĩnh mạch bị vỡ ra, – và chứng thiếu máu trầm trọng xuất hiện.
Trầm trọng hơn nữa, nếu bị tiếp nhiễm nặng khoảng 10 Gray (Gy- đơn vị
phóng xạ), nạn nhân có thể mất mạng trong vòng hai đến bốn tuần lễ.
Cường độ của mức phóng xạ tiếp nhiễm cho phép chúng ta có thể ước tính
được mức nguy hai đến nạn nhân như sau:
- Nếu cơ thể bị tiếp nhiễm 100 Roentgen, các chứng bịnh do phóng xạ bắt đầu xuất hiện;
- Nếu cơ thể bị tiếp nhiễm khoảng 400 Roentgen, nửa phần cơ thể có thể bị liệt;
- Nếu cơ thể bị tiếp nhiễm khoảng 100.000 Roentgen, nạn
nhân bị hôn mê tức khắc và chết trong vòng một tiếng đồng hồ.
(Đơn vị đo lường phóng xạ gồm: – Roentgen: lượng phóng xạ phóng thích do
tia gamma trong 1cm3 không khí, ký hiệu là R; – Rad: lượng phóng xạ hấp
thụ qua tiếp nhiễm. Đơn vị lầy dùng để ước tính lượng phóng xạ có trong
cơ thể; – Gray: Ký hiệu là Gy, là đơn vị chuẩn quốc tế (SI) tương đương
với 100 Rad.)
Cơ chế của sự ngộ độc Polonium-210
Qua trường hợp của Litvinenko, ảnh hưởng sinh hoá học lên cơ thể của các
đồng vị phóng xạ được soi rọi rõ ràng hơn vì trước đây, những việc tiếp
nhiễm (nhiễm độc) cấp tính với liều lượng cao chỉ được diễn đạt qua
tính toán và ước tính mà thôi.
Trung tá Litvinenko là nạn nhân của một sự thanh trừng thường thấy dưới
các chế độ độc tài toàn trị như ở Liên bang Nga hiện tại. Qua bức thư
trước khi qua đời, mặc dù không nêu đích danh Putin, nhưng mọi người đều
biết ông ta là kẽ chủ mưu chính trong cái chết nầy: “Ông (Putin) có thể
thành công trong việc làm tôi im lặng, nhưng sự im lặng sẽ đổi lấy một
giá đắt cho ông. Ông đã tự cho thấy chính ông là dã man và sắt máu mà
thế giới đã từng phê phán ông. Ông đã mặc nhiên tự nhận là đã không tôn
trọng đời sống con người, sự tự do, và bất cứ giá trị nào của thế giới
văn minh”.
Trở lại nguyên tố có chứa phóng xạ Polonium-210, đây là hoá chất đã từng
được dùng để chế bom nguyên tử qua tính tách rời (fission) các tia
alpha. Những tia nầy có đời sống bán huỷ (half life) là 138 ngày. Nguyên
tố Polomium-210 sau khi tách rời tất cả tia alpha, sẽ biến thành nguyên
tố chì bền vững (Lead-206) và nhân Helium cùng phóng thích ra 5,3 MeV
năng lượng.
Tia alpha rất dễ dàng bị ngăn chận bởi một mảnh giấy mỏng, do đó
Polonium-210 chỉ độc hại một khi đã xâm nhập vào bên trong cơ thể qua
đường khí quản hoặc thực quản mà thôi.
Nếu Litvinenko uống vào 1ug Po-210 dưới dạng muối citrate hay chloride
(đã được các nhà khoa học phỏng đoán), thì có khoảng 3.1015 (3 ngàn ức)
đồng vị phóng xạ đã vào cơ thể ông ta, một lượng đồng vị đủ để cho hàng
trăm đồng vị kết hợp với mỗi tế bào của cơ thể. Ở mỗi điểm đến của tia
alpha, chúng để lại một số năng lượng lớn trong một vùng nhỏ của tế bào,
căn cứ vào kết quả nghiên cứu của GS Roger Howell thuộc Đại học Y khoa
New Jersey. Mỗi tia alpha sẽ ngăn cách tế bào tạo thành một chuổi gốc
(radical) lần lần thiêu huỷ protein của cơ thể cũng như gây thương tổn
đến các chuỗi DNA.
Litvinenko qua đời sau 22 ngày ngày bị đầu độc, theo TS Wiley Jr. thuộc
Radiation Emergency Assistance Center, Tennessee, có lẽ đến từ nguyên do
là các tia alpha đã phá huỷ các tế bào gốc (stem) trong tuỷ bộ (bone
marrow). Hiện tượng lầy làm mất sự cân bằng của số lượng hồng huyết cầu
và ảnh hưởng đến các tế bào trong hệ miễn nhiễm của cơ thể.
Dù sao, chúng ta cũng phải chờ đợi kết quả chung cuộc sau khi giảo
nghiệm tử thi mới có thể có kết luận chính xác về sự tiếp nhiễm trước
khi, trong khi, và sau khi bị ngộ độc. Thông thường qua kinh nghiệm về
các vụ ngộ độc do phóng xạ, nếu nạn nhân chịu đựng được khoảng sáu tuần
lễ sau khi bị ngộ độc, hy vọng cơ thể có thể kháng cự được sự tàn phá tế
bào của tia alpha, và các mô của cơ thể có nhiều khả năng hồi phục.
Phương pháp chữa trị
Trong giai đoạn đầu sau khi bị nhiễm độc, thuốc ngăn chận ói mửa và các
loại thuốc chống đau nhức có thể được sử dụng để chống lại các dấu hiệu
ban đầu qua ảnh hưởng của phóng xạ. Còn các ảnh hưởng tiếp theo, cần
phải có thuốc kháng sinh mạnh trong việc trị liệu. Và nạn nhân cần phải
được truyền máu để chống lại bịnh thiếu máu (anemia).
Thông thường trong những tai nạn về phóng xạ, như trường hợp ở
Chernobyl, Liên bang Nga cách đây hơn 20 năm, ảnh hưởng của phóng xạ vẫn
còn tiếp tục, và các chứng bịnh kể trên vẫn còn hiện diện. Các cơ quan
trong cơ thể bị ảnh hưởng dài hạn như các tuyến nội tiết (endocrine) và
tuyến hormone bài tiết (hormone secreting).
Tại Chernobyl, số lượng nạn nhân bị ung thư tuyến giáp trạng (thyroid) ở
Belarus, quốc gia bị ảnh hưởng nặng nhất, tăng gấp 100 lần 20 năm sau
khi tai nạn xảy ra.
Về các bịnh liên quan đến thần kinh, theo kết quả UNICEF công bố là bịnh
rối loạn (disorder) về xương, bắp thịt tăng 43%, về mắt tăng 62%. Đặc
biệt trong trường hợp tai nạn Chernobyl, TS George Vargo, thuộc Chương
trình An toàn Hạch nhân Quốc tế (INSP) thuộc LHQ đã ra một khuyến cáo là
hiện tượng suy dinh dưỡng và việc không đủ phương tiện y khoa để chữa
trị như trường hợp ở Belarus cũng có thể là nguyên nhân của sự gia tăng
số lượng nạn nhân, ngoài ảnh hưởng chính là do tiếp nhiễm phóng xạ.
Riêng về ảnh hưởng đến các thế hệ về sau, hiện tại, các khoa học gia vẫn
còn đang tranh cãi về ảnh hưởng của phóng xạ lên hệ thống di truyền vì
DNA của người bị tiếp nhiễm bị biến thể và chuyển qua các thế hệ tiếp
nối. Điều lầy đã được chứng nghiệm qua trường hợp Chernobyl, nhưng vẫn
chưa có báo cáo khoa học nào về vấn đề lầy đối với nạn nhân ở Hiroshima
và Nagasaki trong thời đệ nhị thế chiến.
Kết luận
Câu chuyện của Alexander Litvinenko, thêm một lần nữa, là một bài học
cho những người sống trong những quốc gia độc tài hay những quốc gia còn
trong gọng kền cộng sản. Đối với lãnh đạo của các quốc gia kể trên, họ
không thể nào chấp nhận một cuộc đối thoại bình đẳng để giải quyết các
xung đột hay tìm một sự đồng thuận trong việc quản lý quốc gia.
Mọi sự phản kháng về đường lối, chính sách, tự do, nhân quyền v.v.. đều
bị trù dập và triệt tiêu dưới bất cứ hình thức nào. Làm người Việt Nam,
dù sống trong hay ngoài nước, chắc chúng ta hẳn đã chưa quên những hiện
tượng trên. Đảng CS Việt Nam không những triệt tiêu những nhà hoặc nhóm
đối lập với họ, mà chính họ, trong 60 năm cai trị đất nước, cũng đã thủ
tiêu dưới nhiều hình thức khác nhau, những đồng chí đã từng kề vai sát
cánh dưới cờ CS. Gương Đinh Bá Thi, Đại sứ Việt Nam CS còn đó. Cái chết
đầy nghi vấn của Phạm Hùng, Cựu Thủ tướng, cái chết của Đào Văn Bình,
cựu Trưởng ban Tư tưởng Đảng vẫn còn đó. Cái chết đầy nghi vấn của Tướng
Trần Văn Trà ở Tân Gia Ba. Cái chết của toàn bộ phái đoàn Quân uỷ trung
ương qua vụ rớt máy bay trong khi đi họp ở Lào, của phái đoàn chỉ huy
Quân khu 2 qua vụ rớt máy bay ở biển Đông vẫn còn đó. Và còn bao cái
chết hay tai nạn mờ ám vẫn còn đang được Đảng ém nhẹm. Và gần đây nhất,
cái chết của Lê Quý Biên, một người Việt gốc Mỹ bị chết vì tai nạn xe cộ
tại Hà Nội sau khi hình của Đỗ Ngọc Yến chụp chung với Nguyễn Tấn Dũng
được đưa ra trước dư luận, cùng với cái chết đầy tranh cãi của cựu thử
tướng Võ Văn Kiệt . Cũng như hiện tại, Đảng cũng thẳng tay triệt hạ
phong trào đòi dân chủ trong nước áp dụng toàn bộ chính sách vô sản
chuyên chính thời Stalinit bằng cách cho tông xe, bằng cách khủng bố,
cho vào nhà thương điên Biên Hoà, bao vây kinh tế v.v… những nhà dân chủ
trẻ trong nước.
Đây quả thật là một bài học lớn cho những ai còn mang hoài bão đối thoại
với người cộng sản, với suy nghĩ, dù sao trước khi trở thành người cộng
sản, họ cũng là máu đỏ da vàng, cùng chung một tổ qu ốc Việt Nam.
Hy vọng cái chết của Litvinenko là tiếng chuông cảnh giác cho những
người còn nuôi niềm hy vọng, là dưới ánh sáng văn minh của nhân loại sẽ
làm thay đổi được não trạng của người cộng sản Việt Nam trong tương lai.
Mai Thanh Truyết
West Covina 8/2008
-
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Bệnh lạ ở Quảng Ngãi đến mức báo động khẩn
Việt Hà, phóng viên RFA, Bangkok
2012-04-19
Từ nhiều tuần qua, người dân huyên Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi đang lo ngại về sự xuất hiện của một căn bệnh lạ gây chết người.

Các dấu hiện của bệnh "lạ" trên lòng bàn tay nổi lên lớp dày giống vết bỏng.
Việt Nam đã cử đoàn y tế về địa phương tìm hiểu nhưng vẫn chưa tìm ra
câu trả lời, trong khi đó giới chức y tế Quảng Ngãi cho biết tình hình
đã đến mức nghiêm trọng. Việt Hà từ Bangkok gửi về bài tường trình.
Bệnh lạ đã vượt khỏi tầm kiểm soát?
Vào chiều ngày 18 tháng 3, ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Ngãi đã phải triệu
tập một phiên họp khẩn để tìm cách đối phó với căn bệnh lạ xuất hiện
tại địa bàn huyện Ba Tơ. Lãnh đạo sở y tế tỉnh Quảng Ngãi đánh giá tình
hình đã hết sức nghiêm trọng và phức tạp hơn so với năm 2011. Ông Phạm
Hồng Phương, giám đốc sở y tế tỉnh Quảng Ngãi cho chúng tôi biết:
Phạm Hồng Phương: nói chung cũng nghiêm trọng. Năm ngoái nó cũng diễn ra
vào tháng này trong năm nhưng năm ngoái đỡ hơn một tí là nó xảy ra
nhanh và hết cũng nhanh. Năm nay thì khác một tí tức là nó xả ra nhưng
trong lúc đó các bệnh viện trung ương vào cuộc hết, vào cuộc quyết liệt
mà chưa thể khống chế được.
Năm nay thì khác một tí tức là nó xả ra nhưng trong lúc đó các bệnh
viện trung ương vào cuộc hết, vào cuộc quyết liệt mà chưa thể khống chế
được.
Ông Phạm Hồng Phương
Căn bệnh lạ bắt đầu xuất hiện từ xã Ba Điền, huyện Ba Tơ vào tháng 4 năm
2011. Triệu chứng bệnh là lòng bàn tay bàn chân, các đầu kẽ ngón chân
của bệnh nhân bị khô da, dày sừng. Một số người có biểu hiện mệt mỏi,
kém ăn, bị sốt và bị tê bàn tay bàn chân. Ở dạng nặng hơn, người bệnh có
biểu hiện tổn thương gan hoặc có thể có các biến chứng như viêm phổi,
sốc nhiễm khuẩn, suy đa phủ tạng.

Bàn chân của một bệnh nhân mắc bệnh lạ ở Quảng Ngãi. Source vtc.vn
Theo báo cáo của sở Y tế Quảng Ngãi, từ ngày 19 tháng 4 năm 2011 đến
ngày 15 tháng 4 năm 2012 đã có 171 trường hợp mắc bệnh này ở 5 xã của
huyện, tập trung nhiều nhất tại xã Ba Điền với 161 trường hợp. Từ đầu
năm đến nay đã có 7 trường hợp tử vong. Năm 2011 là 1 trường hợp tử
vong.
Bộ Y tế đã cử đoàn chuyên gia y tế của bộ về huyên Ba Tơ để kiểm tra
tình hình thực tế từ ngày 12 đến ngày 14 tháng 4 vừa qua nhưng vẫn chưa
có được kết luận cụ thể nào về bệnh. Đã có nhiều giả thuyết được đưa ra,
như bệnh tay chân miệng, hay nhiễm độc hóa chất nhưng đều không chắc
chắn. Các chuyên gia y tế cũng lo ngại có thể bệnh này có liên quan đến
một bệnh nguy hiểm khác xuất phát từ châu Phi. Giới chức địa phương đang
lo ngại không đủ sức đối phó với dịch bệnh mới nếu không có sự giúp đỡ
từ bên ngoài. Ông Phạm Hồng Phương cho biết:
...nó là bệnh gì chưa biết, hoặc cũng giống như bệnh sốt màu của
châu Phi, có thể là như thế nhưng mà Quảng Ngãi không có điều kiện để
làm, kể cả một số ở khu vực miền Trung cũng khó có vấn đề này. Hiện tại
thì mình cũng khuyến nghị nếu Việt Nam tìm không ra thì phải nhờ đến tổ
chức y tế thế giới.
Ông Phạm Hồng Phương
Phạm Hồng Phương: tay chân miệng thì không phải, nó là bệnh gì chưa
biết, hoặc cũng giống như bệnh sốt màu của châu Phi, có thể là như thế
nhưng mà Quảng Ngãi không có điều kiện để làm, kể cả một số ở khu vực
miền Trung cũng khó có vấn đề này. Hiện tại thì mình cũng khuyến nghị
nếu Việt Nam tìm không ra thì phải nhờ đến tổ chức y tế thế giới.
Theo sở y tế Quảng Ngãi, thì cho đến lúc này vẫn chưa có phác đồ điều trị căn bệnh này, vì chưa tìm ra nguyên nhân gây bệnh.
Sau chuyến đi kiểm tra thực tế tình hình tại huyện Ba Tơ của Bộ Y tế,
báo chí trong nước dẫn lời ông Nguyễn Trọng Khoa, Phó Cục trưởng cục
quản lý khám chữa bệnh cho biết: dự kiến trong vòng một tháng, đoàn sẽ
hoàn thành các xét nghiệm và cho kết luận về căn bệnh nguy hiểm này. Nếu
chưa thể tìm được nguyên nhân, đoàn kiến nghị Bộ mời các chuyên gia y
tế nước ngoài với trang thiết bị hiện đại giúp Việt Nam chẩn đoán, đưa
ra giải pháp điều trị dứt điểm căn bệnh này.
-
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Chuyện lạ y học Việt Nam
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
Trong thời gian vừa qua, tại Việt Nam xuất hiện nhiều chuyện “lạ” lớn nhỏ khác nhau rất đáng lưu ý.
Chuyện lạ lớn nhất là có những tàu “lạ” lởn vởn tại vịnh Nam Hải tấn
công bắt bớ ngư dân người Việt đã nhiều đời chài lưới kiếm ăn ở vùng
biển cả quê hương này.
Chuyện “lạ” kế tiếp là có những thực phẩm độc hại đối với sức khỏe người
dân từ quốc gia “lạ” vượt biên giới phía bắc xâm nhập thị trường Việt
Nam, gây ra biết bao nhiêu vụ ngộ độc thực phẩm mà hậu quả có thể kéo
dài nhiều thế hệ.
Rồi còn có những cột mốc đất đai “lạ” được cắm sâu vào lãnh địa Việt Nam
để nới rộng đất cho nước “lạ” phương Bắc... những người “lạ” ra vào đất
nước mình “tự do như người Hà Nội”, để lập nghiệp làm ăn buôn bán lấy
vợ lấy chồng tạo ra đơn vị cư dân độc lập.
Riêng về địa hạt Y tế sức khỏe cũng có vài chuyện “lạ” đáng kể.
Bé gái phát ra lửa
Trước hết là trường hợp một bé gái tại một hẻm nọ ở Sài Gòn được cho là
có thể phát lửa đốt cháy các đồ vật khi cháu tới gần. Dân chúng khắp nơi
tò mò kéo nhau tới xem. Báo chí phóng sự cũng rộng rãi loan tin, cho là
một hiện tượng lạ. Chỉ có cơ quan y tế nhà nước thì không thấy chính
thức nói gì về hiện tượng này, khiến cho sự việc càng trở nên bí ẩn, khi
báo chí, dân chúng cũng như nhiều nhà “khoa học” tự do nghiên cứu,
phỏng đoán, giải thích.
Chẳng hạn:
Sau khi tiếp xúc với cháu gái, một nhà chuyên môn ở Trung Tâm Nghiên cứu
Tiềm năng con người hợp tác với các nhà ngoại cảm đã kết luận: “Trong
người cô bé có nguồn hỏa lực mạnh” có thể gây cháy, nơi nào cháu đến gần
là có thể gây cháy”, thậm chí kể cả khi ngồi trên xe buýt đi học thì xe
cũng cháy!!! Vị này còn ngôn thêm là đã “coi lá số tử vi để xem bé sinh
vào ngày giờ nào để suy đoán tư duy trừu tượng của bé ” và ông cho hay
“hình chụp não của cháu cho thấy não phát triển kỳ lạ giống như não các
nhà tôn giáo, nhà văn”!!!
Một nhà “khoa học” khác dè dặt hơn, phát biểu: “Thực tế về khía cạnh vật
lý, cho đến bây giờ, mọi người vẫn dựa vào lời kể của người thân cháu
Th mà chưa ai trực tiếp tiếp cận hay chứng kiến sự việc bé tự gây cháy
khi nhìn vào đồ vật”.
Thực vậy, theo báo chí, tất cả các vụ cháy đều do lời kể của thân nhân
hoặc chính cháu nói ra, chứ chưa có ai chứng kiến sự việc. Một lần cháy
khác đã được gia đình kêu cứu sở cứu hỏa và cơ quan này cho hay hỏa hoạn
xảy ra là do chạm dây điện.
Một nhật báo tại Việt Nam cho hay, Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học
Ứng dụng và viện Hình sự Việt Nam sẽ “vào cuộc làm rõ nguyên nhân những
vụ cháy bí ẩn được cho là do bé Th gây ra trong thời gian qua”.
Vẫn không thấy cơ quan bảo vệ sức khỏe người dân, từ khu phố văn hóa địa
phương tới cơ quan y tế phường khóm quận, có ý kiến, vì có lẽ cho rằng
đây là “chuyện lạ nhỏ”, không đáng lưu ý. Cứ để tự nhiên cho dân chúng
tò mò giải trí, quên đi nỗi buồn kinh tế khó khăn...
Riêng cá nhân người viết nhớ rằng trong y khoa có một tâm bệnh gọi là
Pyromania mà tự điển y học định nghĩa là người bệnh có một ám ảnh đốt đồ
vật. Gốc của chữ Pyromania từ tiếng Hy Lạp: Pyro là lửa, và tiếp vĩ ngữ
mania có nghĩa là ám ảnh, cưỡng chế mất suy luận (loss of reason).
Pyromania là bệnh rất hiếm, thường thấy ở trẻ em hơn là người lớn, và
90% các trường hợp là ở nam giới. Bệnh đã được nhà tâm lý Freud cho là
người phóng hỏa muốn có quyền lực hơn tạo hóa.
Có nhiều hoàn cảnh đưa tới cưỡng chế phóng hỏa, như:
- Nhằm giải tỏa những căng thẳng, ấm ức trong lòng hoặc để thỏa mãn một ý nguyện;
- Tìm kiếm sự chú ý của người khác hoặc của nhân viên công lực để giải
tỏa một vấn nạn như bị ức hiếp (bullying) ở trường , thiếu hiếm bạn bè
hoặc trả thù một bất công nào đó trong quá khứ;
- Khi bị cha mẹ ruồng bỏ, không chăm sóc hoặc bị lạm dụng;
Tài liệu DSM IV của Hội Tâm bệnh Hoa Kỳ đưa ra các tiêu chuẩn như sau để xác định chẩn đoán Pyromania:
• Bệnh nhân có chủ tâm cố tình phóng hỏa một hoặc nhiều lần;
• Bệnh nhân cảm thấy có một tâm trạng căng thẳng hoặc cảm giác khơi gợi trước khi phóng hỏa;
• Bệnh nhân cảm thấy bị mê hoặc, lôi cuốn hoặc tò mò về lửa và các hoàn
cảnh xung quanh lửa (như dụng cụ liên quan tới lửa, những phương thức
dùng lửa hoặc những gì xảy ra sau khi phóng hỏa);
• Bệnh nhân cảm thấy nhẹ nhõm, khoái trá hoặc vừa lòng vì đã phóng hỏa, chứng kiến hoặc tham gia việc phóng hỏa;
• Bệnh nhân không có một dụng ý gì khi phóng hỏa, như vì mục đích tài chánh, chính trị, hay che đậy một tội trạng nào đó.
Cần phân biệt trẻ em cưỡng chế phóng hỏa với “cố ý gây nên hỏa hoạn” (fire-setting).
Pyromania là một tâm bệnh khó điều trị, còn fire-setting là một rối loạn
hành vi, bao gồm một số em tò mò muốn thử nghiệm, chơi với lửa hoặc có
bất thường tâm lý, tương đối dễ chữa.
Trở lại với cháu bé ở Sài Gòn, biết đâu cháu chẳng vì một hoàn cảnh nào
đó mà rơi vào tâm bệnh Pyromania, hoặc cũng có thể do bất thường hành
vi, đốt cháy sự vật với lửa không xuất phát tự cơ thể mình. Giá như có
một cơ quan y tế nho nhỏ nào đó chịu khó dành thì giờ quan sát hành vi
của cháu trong dăm ngày tại môi trường y khoa rồi giải thích thì cũng
hợp tình hợp lý đấy nhỉ. Kẻo người nước ngoài biết được họ lại bảo dân
mình dễ tính, hay phao tin đồn nhảm.
Hội chứng viêm da dày sừng bàn tay bàn chân
Chuyện “lạ” thứ hai là “Hội chứng viêm da dày sừng bàn tay bàn chân” tại huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi.
Bệnh “lạ” xuất hiện từ gần 2 năm nay mà chưa một cơ quan y tế lớn nhỏ
nào tại Việt Nam biết nguyên nhân và cách điều trị ... Cho tới tháng 5
năm 2012 đã có 235 người mắc bệnh với 21 tử vong. Dân chúng rất hoang
mang.
Một dân làng than phiền: “Tôi thực sự rất hoang mang. Trong làng người
dân bị bệnh, ra đi ngày càng nhiều, trong đó có cả con gái tôi. Và cho
đến bây giờ vẫn chưa có thể chắc chắn có thể chữa khỏi bệnh. Người dân
sẽ còn ở đây, và chứng kiến biết bao cảnh tang thương nữa”.
Giám đốc Trung tâm Y tế huyện Ba Tơ cho biết: “Hiện số lượng trẻ em mắc
chứng bệnh này ngày càng tăng. Hơn nữa, xuất hiện thêm các triệu chứng
mới như nóng sốt, buồn nôn và tổn thương gan... khiến cho người dân rất
khó phát hiện để đưa đến điều trị kịp thời”.
Và sau đây là ý kiến của cơ quan Y tế “cấp cao” cả nước.
“Sau khi khảo sát thực địa và xét nghiệm mẫu, Hội đồng khoa học của Bộ Y
Tế đã xác định hội chứng viêm da dày sừng lòng bàn tay, bàn chân là do
nhiễm độc trên cơ địa người bệnh có tình trạng kém dinh dưỡng”. Đó là ý
kiến của Cục Trưởng Cục An Toàn Thực phẩm Bộ Y Tế.
Vị đứng đầu Cơ quan Điều trị Bộ Y Tế cho hay, “các chuyên gia đầu ngành y
tế và cán bộ y tế địa phương đã cập nhật phác đồ điều trị mới cho cán
bộ y tế trong việc điều trị này”.
Và theo báo chí, trong một năm, Bộ Y Tế đã sửa đổi phác đồ điều trị 3
lần nhưng bệnh vẫn còn, tỷ lệ tử vong vẫn cao, sự hoang mang ngày càng
lớn trong người dân.
Một Thứ trưởng Bộ Y tế đã họp báo về bệnh lạ này, với sự hiện diện của
đại diện tại Việt Nam của CDC Hoa Kỳ và Tổ chức Y Tế Thế giới. Ông cho
hay các nghiên cứu của Bộ chưa tìm ra nguyên nhân gây bệnh, rồi kết luận
bệnh gây ra do “người bệnh có tình trạng dinh dưỡng kém, thiếu vitamin
B3, vì ăn gạo mốc ẩm”. Và gạo không mốc đã được tiếp tế cho dân chúng,
nhưng bệnh vẫn còn.
Điểm đáng lưu ý trong cuộc họp báo là ông Thứ Trưởng nhắn nhủ phóng viên
không nên phỏng vấn 2 nhà chuyên môn nước ngoài là khách mời. Vì “họ
tới đây để nghe chứ không trả lời câu hỏi”. Kể cũng lạ. Nhà chuyên môn
mà không góp ý kiến thì tới làm gì. Chắc là lại có bí mật quốc gia gì
đây.
Trước kết luận của Bộ Y Tế là bệnh gây ra do gạo mốc ẩm, Chủ tịch Ủy ban
Hành chánh huyện Ba Tơ đã “bức xúc”, đại ý là: xin ngành y tế đừng đem
người dân ra làm thí nghiệm và mời các tổ chức y tế thế giới tiếp tay.
Theo ông, đây không phải là gạo mốc mà là loại gạo khi gặt lúa về bà con
mang đi ủ ngay, khi cần ăn thì mới phơi rồi đi xay gạo. Do đó, gạo có
mùi như gạo ủ và hạt cơm rất chắc. Dân chúng nơi đây vẫn ăn gạo này từ
nhiều đời mà chưa bao giờ mắc bệnh.
Và nhà báo phóng bút tả chân: “Ngày tháng cứ nặng nề trôi qua với những
người dân làng Rêu. Hung tin liên tục ập tới. Người chết, trẻ bị bệnh
tật, quấy khóc. Đâu đâu cũng thấy người dân da tay chân nổi mẩn, da vàng
vọt vì suy gan, những ánh mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Một không khí
xác xơ, tang tóc ngập cả một làng quê”.
Bệnh vẫn tiếp tục hoành hành. Nhà nước nói sẽ tiếp tục “chỉ đạo” để xác
định rõ căn nguyên của căn bệnh này trong thời gian tới. Và bệnh nhân cứ
tiếp tục mãn phần.
Rồi còn các bệnh “lạ” khác như: già trước tuổi, chân tay miệng, lở mồm
long móng…... và chuyện “lạ” giới cung cấp y tế mất lương tri nghề
nghiệp, bỏ bê bệnh nhân tới chết, nhận tiền hoa hồng nhập cảng dược
phẩm...
Xin hẹn quý thân hữu vào dịp khác sẽ nói tới.
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
Texas-Hoa Kỳ
-
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Gái đẹp đè bẹp Quốc hội

Thông tin về các kỳ họp Quốc hội luôn thu hút sự quan tâm của dư luận,
đặc biệt là các phiên chất vấn của các ông nghị đối với các thành viên
Chính phủ. Nhưng, tại kỳ họp này (21/5/2012-21/6/2012) dường như nghị
trường im hơi lặng tiếng hơn trên mặt báo, đặc biệt là báo điện tử. Mà
thay vào đấy là những Trang Nhung, Mỹ Xuân, Thiên Kim, … đua nhau ra
giá, quất.. bao nhiêu một phát, giá của gái đẹp nào cao hơn gái đẹp nào…
trên trang chính, tiêu điểm của từng tờ báo.
Vì đâu nên nỗi? Phải chăng báo giới đang bị định hướng để che lấp bớt
những sự kiện nóng Dương Chí Dũng bỏ trốn, tham nhũng dẫn đến ngưng viện
trợ 3 dự án ODA, người Trung Quốc vào tận quân cảng Cam Ranh nuôi cá
hay những cuộc biểu tình của người nông dân trên thành phố hòa bình Hà
Nội…
Lướt qua báo chí một vài ngày qua, chúng ta cũng dễ dàng nhận biết một
cách tương đối chắc rằng kỳ họp Quốc hội này sẽ không có gì nổi bật,
không có gì để làm mỗi người dân hài lòng một chút, dù một chút thôi.

Hình chụp trên báo Giáo dục Việt Nam
Như blogger Trương Duy Nhất viết trên blog: “đất đai khiếu kiện phức tạp
nóng bỏng, nhức nhối đến mức người dân phải cầm súng bắn lại chính
quyền, vung dao chém cán bộ thu hồi đất rồi uống thuốc sâu tự tử, những
người phụ nữ chân lấm tay bùn phải thắt khăn tang, thậm chí có trường
hợp phải tụt quần khỏa thân giữ đất…Những đoàn biểu tình (có cuộc lên
tới hàng nghìn người) kéo về Hà Nội ngày một đông, với đủ loại băng rôn
biểu ngữ dán lên người, cách hội trường quốc hội đang họp không xa.
Thế nhưng có được mấy người trong số 499 vị đại biểu quốc hội thật sự
biết quan tâm và thấy… nóng lòng trước những sự kiện trên? Có ai dám rời
cuộc họp, bước ra gặp dân xem họ cần nói gì, đòi hỏi gì, bức xúc gì?”
Đại biểu của nhân dân là vậy sao!? Sao không một ông nghị nào bước ra
khỏi nghị trường mà tới với người dân, xem họ đang cần gì và vì sao nên
nỗi? Hãy nghĩ rằng bước ra đấy, ra với người dân, rồi có thể sẽ bị gạch
tên khỏi nghị trường, nhưng đó sẽ là một phút huy hoàng, huy hoàng cả
một cuộc đời chỉ qua một việc làm nhỏ ấy thôi. Đừng ngồi trong nghị
trường ôm khư khư cái ghế gật gật le lói trăm năm, người dân chắc chắn
không cần và mãi sẽ không cần.
Là đại diện của nhân dân, mỗi ông nghị phải biết được những người mình
đại diện muốn gì. Hãy làm điều họ muốn, đừng vì một chướng ngại nhỏ mà
cho qua. Hãy dấn thân một chút đi, hãy dang rộng hai tay hơn nữa đi.
Trong việc này còn có trách nhiệm rất lớn từ báo chí. Nếu báo chí biết,
dám khơi gợi, phản ánh đầy đủ những nhức nhối của đời sống thực tại, …
kết hợp với cái tâm của những ông nghị đương thời thì gái đẹp sẽ chẳng
bao giờ có thể đè bẹp Quốc hội trên mặt báo. Tôi tin là như vậy.
Phan An
http://haydanhthoigian.net/2012/06/0...oi/#more-18465
-
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Công An cấm dân mặc áo có Quốc Kỳ đi trên vỉa hè 19/6/2012
Sau đó vào ngày 20/6/2012, Công An đã cho xe buýt đến hốt bắt 18 người
biểu tình tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Mọi người bị bắt giữ, họ đã
tuyệt thực không ăn uống. Đến 19h tối, Công An bị bà con nông dân ép
buộc phải chở họ trả về chỗ bị bắt.
http://Công An cấm dân mặc áo có Quố...a hè 19/6/2012



Last edited by alamit; 26-06-2012 at 06:54 AM.
-
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những chuyện “lạ” mà không lạ ở Bình Dương
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
Là một tỉnh phát triển rất nhanh và rất lớn ở miền Nam VN, Bình Dương có
thể coi như một Sài Gòn thứ hai, trừ mặt ổn định xã hội. Tỉnh Bình
Dương nằm cạnh thành phố Sài Gòn nên dễ dàng sử dụng các công trình hạ
tầng của thành phố này như: sân bay, hải cảng. Hệ thống giao thông của
tỉnh nối liền với các đường giao thông quốc gia quan trọng như quốc lộ
1A, 13, 14, 22, 51, đường cao tốc Biên Hoà – Tân Uyên quốc lộ 13. Hệ
thống đường nội tỉnh: Xe hơi và các loại xe cơ giới đến được 100% số xã
trong tỉnh, ngoài ra có 3 con sông chính là sông Bé, sông Ðồng Nai, sông
Sài Gòn.

Nghề làm gốm tại Bình Dương trước năm 1975.
Gọi chung là Bình Dương, nhưng thực ra tỉnh náy gồm sáu huyện: Bến Cát,
Dầu Tiếng, Dĩ An, Phú Giáo, Tân Uyên, Thuận An. Thủ phủ của tỉnh, Thủ
Dầu Một, là một đô thị riêng biệt. Ngày nay cái tên gọi Bình Dương là
gồm chung các làng mạc, thị trấn nói trên vì tất cả hầu như đả được đô
thị hóa, trở nên một thành phố lớn.
Phát triển quá nhanh, dân tứ xứ kéo về đủ loại
Trước năm 1975, Bình Dương chỉ là một vùng quê nghèo, nổi tiếng về làm
gốm, làm lu, và các vật gia dụng như thau chậu, chén bát được làm từ đất
nung. Sau này làng nghề truyền thống đó hầu như biến mất, chỉ còn lại
vài cơ sở lớn làm nghề gốm xứ khá nổi tiếng.
Vì thuận tiện về giao thông và một cánh đồng bao la như vậy rất tiện cho
các việc xây dựng đủ các cỡ nên dễ dàng hình thành những khu công
nghiệp, những nhà máy, những khu dân cư và những tiện nghi phục vụ cho
sự phát triển đó. Các ông nông dân chân đất bán vườn bán ruộng với cái
giá ngất ngưởng đến có nằm mơ cũng chẳng thấy được, bỗng phút chốc trở
thành đại gia và cũng xảy ra nhiều chuyện cười ra nước mắt.
Một lò làm lu và đồ gia dụng tại Bình Dương hồi xưa.
Cách đây 7-8 năm, tôi thường có địp đi qua Bình Dương, sự thay đổi của
thị trấn này hầu như biến đổi mỗi tuần một khác. Thậm chí có những nơi,
mới tháng trước đi qua là vùng đồng ruộng, chỉ có những mái tranh nằm
rải rác bên quốc lộ 13. Tháng sau đã là những dãy phố, những con đường
mới mở đi vào một nhà máy hoặc một đại công ty, một khu đô thị mới,
không còn nhận ra nó nữa. Người tứ xứ kéo về Bình Dương ngày càng nhiều.
Đủ các loại từ những ông chủ bụng phệ đến những cô cậu sinh viên mới ra
trường, đông nhất vẫn là thành phần công nhân ở miền Bắc và miền Trung
vào Nam kiếm việc làm. Tất nhiên lại hình thành những khu dân cư bình
dân, có tổ chức và vô tổ chức miễn là gần các nhà máy, các khu công
nghiệp. Lẫn lộn là những thành phần bất hảo, dân dao búa, những tay anh
chị, những đàn em trốn tù hoặc mới ở tù ra… những cô gái quê mới lớn,
lần đầu tiên bước chân vào cuộc đời công nhân. Đủ thứ phức tạp, đủ mọi
thứ tệ nạn, đủ loại tội phạm từ nhỏ tới lớn.
Loại tội phạm nào cũng có
Nhưng sự quản lý hay nói cho rõ hơn là nền hành chánh không thể theo kịp
với tốc độ phát triển ấy. Từ con người không đủ khả năng đến những luật
lệ chưa rõ ràng, tạo nên quá nhiều kẽ hở. Cho nên, bất cứ loại tội phạm
nào ở Bình Dương cũng có. Những chuyện “quái đản” xảy ra hàng ngày. Các
quan vi phạm pháp luật cũng khá nhiều, nhiều hơn bất cứ thành phố nào ở
VN. Từ việc quan tòa rủ nhau đi “du hí” với các em công nhân thơm như
mít, thuê hẳn một cái sà lan làm du thuyền. Nếu không có một cô té sống
chết đuối, làm mọi chuyện ầm ĩ lên, chắc mọi chuyện vẫn êm đềm trôi. Gần
đây đến chuyện các quan chơi cờ vài chục tỉ rồi một bà có chồng con mê
cờ bạc, có tình nhân, nổi lửa đốt chồng…. Có kể cả ngày cũng không hết
chuyện. Còn tội phạm, từ việc đâm chém nhau như cơm bữa đến loại anh chị
đâm thuê chém mướn, cứ về Bình Dương là có hết. Đủ mọi thành phần chen
chúc sống trong cái thành phố ấy. Dù có cố gắng cách nào thì đến nay hầu
như các cơ quan chức năng, các cơ quan quyền lực vẫn chưa thể giải
quyết được hết những tệ nạn này.
Ngay từ khi mới xây dựng thành phố, mới biết thế nào là “quy hoạch”, thị
trấn đã phải gồng mình đương đầu với những công việc vượt quá khả năng
mình, với những yêu cầu cơ bản về quy hoạch, về cách quản lý một khu
công nghiệp, không kiểm soát nổi những khu dân cư khác nhau. Người ta đã
coi trọng sự phát triển hơn là sự quản trị. Dù có thiện chí cách mấy,
chạy hụt hơi cũng không bắt kịp tốc độ đô thị hóa của nó như anh tài xế
mới ra lò gặp chiếc xe vận tải cồng kềnh mất thắng. Cho nên chuyện lạ
nào cũng có thể xảy ra, nhưng nhiều chuyện lạ quá, trở thành quen và trở
nên không lạ.
Như thế hẳn bạn đọc đã thấy rõ đôi nét về thành phố này. Trong tuần vừa
qua lại rộ lên nhiều “chuyện lạ ở Bình Dương” có liên quan đến âm mưu
của anh láng giềng “4 không tốt” này.

Bình Dương ngày nay phát triển quá nhanh, quản lý không theo kịp.
Gái đĩ già mồm
Hãy nhìn vào thái độ lật lọng của Trung Quốc về Biển Đông, về những âm
mưu đen tối, lấn chiếm luôn hải phận của VN, Philippines… đã cho thất rõ
mộng bá quyền của TQ đối với các quốc gia Đông Nam Á. Trong khi đó báo
chí Bắc Kinh tìm mọi cách bôi xấu VN và các nước láng giềng cho rằng “họ
xâm phạm chủ quyền và những nơi có quyền lợi như mỏ dầu, khu đánh bắt
cá của TQ”. Không còn câu nào đúng hơn là “vừa ăn cướp vừa la làng”, hay
người bình dân gọi là “gái đĩ già mồm”.
Ngang ngược hơn nữa, gần đây nhất, ngày 24/7, Bắc Kinh đã tổ chức
một buổi lễ ra mắt “Tam Sa”, với phạm vi bao trùm các quần đảo
mà Việt Nam và Philippines đều có tuyên bố chủ quyền. Lễ
thành lập được tổ chức với một công trình kiến trúc lớn được
dùng làm trụ sở chính quyền “Tam Sa” trên đảo Phú Lâm thuộc quần
đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Thái độ ngang nhiên xây nhà mình trên đất
đai của người khác khiến không chỉ VN căm hận mà những nước Đông Nam Á
phải đề phòng trò ăn cướp thô bạo này. Thế giới càng thấy rõ hơn toan
tính mở rộng thế lực ở khắp mọi nơi, tranh giành quyền lợi của bất kỳ
quốc gia nào Bắc Kinh có thể với tay tới được.
Âm mưu lừa lọc và gài người của anh hàng xóm “bốn không tốt”
Song song với những hành động công khai bạo ngược đó. TQ còn nhiều thủ
đoạn thâm độc khác, âm thầm gài người, bắng mọi cách, phá hoại kinh tế
của những nước láng giềng, nhất là tại VN. Như tôi đã tường thuật với
bạn đọc trong nhiều bài báo vừa qua, từ việc thu gom sản phẩm từ Nam chí
Bắc đến các phòng khám TQ toàn những ông “lang băm”, những loại thuốc
dởm, phá hoại sức sống của gia đình người Việt.
Đầy rẫy trong các chợ VN những hoa quả TQ chứa chất độc hại, những loại
thịt heo, lòng heo thối từ biên giới TQ tràn vào VN… Hiện nay tình trạng
gà ốm, gà chết, gà thải loại từ TQ cứ tuồn qua biên giới mà chẳng ai
kiểm soát. Ước lượng, số lượng nhập khẩu trên dưới 10% tổng số đàn gia
cầm. Dự báo mỗi năm khoảng trên 100 triệu con gà thải nhập lậu vào Việt
Nam.
Thực tế khảo sát tại chợ đầu mối Hà Vỹ (xã Lê Lợi, Thường Tín, Hà Nội)
thì gà thải TQ khi vào chợ thì đội lốt gà mía TQ, khi len lỏi vào các
chợ dân sinh thì lại dán mác gà ta xịn. Trải qua hai lần nhập nhèm như
vậy khó có thể để phân biệt được gà thải và gà ta? Dân VN vẫn bị TQ lừa,
bị ăn thịt gà thải, cúng lễ ông bà cũng bằng thịt gà thải TQ!
Hàng giả TQ bày bán từ các cửa hiệu sang trọng đến viả hè luôn luôn có
nhiều cách câu khách “hàng rẻ, hàng xịn”… đến nỗi người VN nào khi thấy
nhãn mác có chữ TQ là tẩy chay ngay, tuy vậy vẫn có những người ham của
rẻ vẫn bị mắc lừa. Không từ một thủ đoạn nhỏ nhen, bẩn thỉu nào mà TQ
không làm.
Chuyện “lạ” ở Binh Dương đã được hầu hết báo chí đăng tải, tôi tin nhiều
bạn đọc ở nước ngoài đã biết. Tuy nhiên, tôi cũng tóm tắt lại để bạn
đọc hiểu rõ hơn âm mưu này của TQ mà người VN bây giờ gọi là “bốn cái,
chẳng có cái gì tốt, chẳng qua chỉ là bốn chữ cực đểu”.
Lộng hành hơn xã hội đen VN
Nhiều khu vực ở Thị xã (TX) Dĩ An thuộc tỉnh Bình Dương, đang hình thành
những “phố” có nhiều người nước ngoài cư trú bất hợp pháp, hầu hết đó
là người TQ. Những người này từ TQ sang VN, nhưng hành động như chỗ
không người, làm rối loạn tình hình an ninh trật tự và đe dọa tính mạng
của người Việt sống ngay trên đất nước mình.

Hàng quán của người TQ trong khu dân cư ở Bình Dương
Một thí dụ điển hình như trong tháng 7-2012, công an TX.Dĩ An đã bắt giữ
1 người Trung Quốc (TQ) cầm đầu băng nhóm xã hội đen, thuê nhà ở để
thực hiện bắt cóc và đòi nợ thuê. Theo điều tra, Chen Chi Yung (42 tuổi,
quốc tịch TQ) sang VN từ năm 2009. Trong thời gian ở VN, Chen Chi Yung
thu nạp các đàn em là Hứa Kiến Hào (38 tuổi), Vương Gia Hào (34 tuổi),
Lý Hoàng Phong (36 tuổi, cùng là người Việt), thành lập băng nhóm đòi nợ
thuê. Ngày 2-3, băng nhóm này thuê nhà ở P.Dĩ An (TX.Dĩ An) sắm roi
điện, súng nhựa, kiếm… để thực hiện vụ bắt cóc đòi nợ thuê 1,6 tỉ đồng
(tỷ lệ ăn chia 50-50). Khi nhóm này chuẩn bị ra tay thì bị Công an Dĩ An
phát hiện, bắt giữ. Hiện Cảnh sát TQ đang đề nghị dẫn độ Chen Chi Yung
về nước để xét xử, vì ở TQ, y cũng đang bị truy nã về tội cưỡng đoạt tài
sản.
Quấy rối phụ nữ giữa đêm
Ngoài ra còn nhiều vụ quấy rối phụ nữ trắng trợn khác, cụ thể như đêm
18-7 vừa qua, chị T.M.L (25 tuổi) ở một mình trong căn nhà thuê tại
chung cư Hoàng Long (P.Dĩ An) thì bị 2 người TQ đập cửa nhiều lần, quấy
rối khiến chị hoảng sợ. Theo tường trình của chị L., khoảng 20 giờ, chị
nghe có tiếng gõ cửa, khi nhìn qua khe hở thì người ở ngoài lấy tay che
lại không nhìn được. Chị L. sợ không dám mở cửa. Đến khoảng nửa đêm, chị
L. tiếp tục nghe tiếng gõ và đập cửa rầm rầm. Nghe ồn ào, bà N.T.D từ
trên lầu 8 đi xuống thấy 2 người TQ đang đập cửa phòng của chị L. Khi bà
D. lên tiếng thì bị 2 người TQ lao tới bóp cổ. Nghe tiếng kêu cứu,
chồng, con bà D. và bảo vệ chung cư chạy lại giải vây. Sau đó, Công an
phường Dĩ An đã có mặt lập biên bản xử lý một người TQ về hành vi không
đăng ký tạm trú theo quy định. Công an phường cho biết đã chuyển toàn bộ
hồ sơ vụ việc cho An ninh Công an thị xã Dĩ An thụ lý.
Điều cần thiết là phải xử mạnh tay, đúng pháp luật VN với những tên này dù chúng bất cứ là người nước nào.
Người dân Khu phố Nhị Đồng, P.Dĩ An (TX.Dĩ An) còn cho biết, việc người
TQ tạm trú bất hợp pháp đã gây ra tình trạng rất phức tạp về mọi mặt.
Một nhân viên Ban Quản lý chung cư An Bình (P.An Bình, TX.Dĩ An) cũng
bực tức kể lại: “Họ xả rác tràn lan. Đêm đến thì kéo nhau về chỗ ở ăn
nhậu rồi la ó, đập rầm rầm cả đêm. Khi chúng tôi gọi công an tới kiểm
tra thì họ nhất quyết không mở cửa”. Theo nhân viên Ban Quản lý chung cư
An Bình, hiện trong chung cư có gần 40 căn nhà đang cho người nước
ngoài thuê, hầu hết là người TQ.
Quản lý chòng chéo
Nói với Phóng viên báo chí, ông Phan Thành Trung, Đội trưởng Đội An ninh
Công an TX.Dĩ An thừa nhận: “Việc quản lý người nước ngoài tạm trú trên
địa bàn hiện gặp rất nhiều khó khăn, nhất là trong các khu dân cư,
chung cư. Kể cả việc người dân phản ánh, khi công an kiểm tra họ đều tìm
đủ mọi cách tránh né”. Ông Trung cũng cho biết, trong 6 tháng đầu năm
2012, Công an TX.Dĩ An đã kiểm tra và xử phạt 36 người TQ với số tiền
gần 100 triệu đồng về các hành vi cư trú bất hợp pháp, visa hết hạn…
Theo Công an TX.Dĩ An, những người nước ngoài đang cư trú tại các khu
dân cư, chung cư trên địa bàn phần lớn là lao động trong các doanh
nghiệp vừa và nhỏ hoặc tự mở nhà hàng, quán ăn… để kinh doanh. Những
người này sang VN đa số bằng con đường du lịch và sau đó tìm đủ mọi cách
để ở lại, kể cả việc lấy vợ, “cặp” với phụ nữ người Việt để hợp thức
hóa việc kinh doanh, thuê nhà ở. Tuy nhiên, việc quản lý lao động người
nước ngoài này thuộc thẩm quyền của Sở Lao Động- Thương Binh – Xã Hội
(LĐ-TB-XH).
Trong khi đó, một quan chức Sở LĐ-TB-XH Bình Dương cho rằng: “Chúng tôi
chỉ quản lý những doanh nghiệp có số lao động người nước ngoài từ 10
người trở lên. Sở không quản lý người nước ngoài kinh doanh, buôn bán
nhỏ. Tuy nhiên, trên thực tế, tồn tại rất nhiều người nước ngoài, đặc
biệt là người TQ đang làm việc ở những doanh nghiệp nhỏ và vừa, kinh
doanh nhỏ lẻ. Những dạng này hiện chưa có một cơ quan nào quản lý”.
Sự quản lý yếu kém còn thể hiện qua việc đùn đẩy trách nhiệm quản lý cho nhau. Đó là điều không thể chấp nhận.
Chính vì sự quản lý lỏng lẻo của chính quyền địa phương đã gây ức chế và
dẫn đến những phản ứng tiêu cực từ người dân sinh sống ở khu vực này.
Một người dân ngụ tại Khu dân cư Hoàng Long, thị xã Dĩ An rất bất bình,
nói: “Nhiều lần bị người Trung Quốc quậy phá, ức hiếp; chúng tôi đã báo
cho cơ quan chức năng, nhưng không giải quyết được nên chúng tôi tự động
đáp trả bằng cách vây đánh cho bõ tức”. Như thế lại buộc người dân phải
“tự cứu” và vi phạm pháp luật, có thể dẫn đến những hành động trả thù
giữa nhóm người này với nhóm người khác và chuyện bắn giết nhau hàng
loạt cũng có nguy cơ xảy ra.
China Town giữa Bình Dương
Tại Khu phố Nhị Đồng, TX.Dĩ An (Bình Dương), có rất nhiều quán ăn, nhà
hàng, khách sạn, tiệm massage… mọc lên để phục vụ người nước ngoài. Nhìn
phố xá cứ như Phố Tàu giữa lòng TP Bình Dương vậy. Có người khôi hài
đặt dấu hỏi: Sao không cho luôn nó cái tên China Town cho vui vẻ.
Khi một người VN bước vào “quán ăn TQ” thì cả chủ quán và phục vụ đều
không nói tiếng Việt. Giá cả các món ăn đều niêm yết bằng tiền TQ. Tương
tự, tại khu vực Trung tâm thương mại Sóng Thần (P.Dĩ An) hiện cũng có
khoảng 20 quán ăn, nhà hàng, tiệm rằng chỉ phục vụ cho người TQ.
Theo một nhân viên trong ban Quản lý Thị trường (QLTT) Bình Dương, việc
kinh doanh niêm yết giá ở các quán ăn Trung Quốc bằng ngoại tệ và tiếng
nước ngoài là vi phạm quy định. Hành vi này có thể bị xử phạt từ 20 đến
25 triệu đồng. Còn các biển hiệu viết bằng chữ Trung Quốc to hơn chữ
Việt Nam cũng sai quy định. Tuy nhiên, khi đặt vấn đề kiểm tra, xử lý
thì viên chức này lại nói: “Muốn kiểm tra phải có ý kiến của UBND cấp
huyện thị trở lên và phải thành lập đoàn kiểm tra liên ngành”.
Đúng là một mớ quy định phức tạp, ngành nọ chờ ban kia, cơ quan có trách
nhiệm này đợi cơ quan có thẩm quyền khác nên… cứ “đá bóng đi, đá bóng
về” cho đến giờ tan sở!

Gà thải TQ giả làm gà ta, bày bán đầy chợ.
Chuyện lạ trở thành chẳng có gì lạ
Theo người dân cho biết, việc mất trật tự ở phố “lạ” tại thị xã Dĩ An
đến nay vẫn thường xuyên diễn ra. Chuyện lạ trong kiểm tra và xét xử
người nước ngoài cư trú và kinh doanh bất hợp pháp tại Bình Dương không
phải là lần đầu. Trước đây, cơ quan chức năng tỉnh kiểm tra và phát hiện
nhiều lao động Trung Quốc trên công trình xây dựng thủy lợi Phước Hòa
(H.Phú Giáo) không có giấy phép. Khi bị phát hiện, nhiều lao động Trung
Quốc trốn vào trong rừng rồi sau đó tự rút về nước. Thế là huề cả làng.
Vào thời điểm đó, báo chí đặt câu hỏi với lãnh đạo UBND tỉnh Bình Dương,
thì nhận được phản hồi: “Sự việc chưa đến mức nghiêm trọng nên để cho
doanh nghiệp tự điều chỉnh”. Câu trả lời “khôn ngoan” ấy dẫn đến những
chuyện quái đản ở Bình Dương ngày nay là điều không lạ.
Bây giờ một dãy phố “lạ” như thế mà không ai quản lý, không ai chịu
trách nhiệm thì rất có thể sẽ còn nhiều dãy “phố lạ, nhà lạ, người lạ,
làm những việc lạ” nữa mà không ai biết. Mai này biết đâu lại có cả
những “phiên chợ lạ” bày toàn “hàng lạ” như kiểu thịt gà thải, lòng heo
thối ở Bình Dương.
Đã đến lúc người VN không thể nương nhẹ bất cứ một hành động đen tối nào
của những người TQ bất lương. Phải kiểm soát và trừng trị thẳng tay với
những kẻ phá hoại đang trà trộn vào khắp các thôn xóm, các khu dân cư.
Giặc đang ở trong lòng chúng ta, phải tiêu diệt tận cùng.
Chuyện “lạ” ở Bình Dương còn khá nhiều, kể một lần không hết. Xin hẹn bạn đọc vào một kỳ báo khác.
-
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
Nhân nghĩa đạo đức thời cộng sản

Hà Nội (tin tổng hợp): Vào trưa ngày 7 tháng 9 vừa qua, cụ ông Ngô Vỹ
Nhân , năm nay 87 tuổi, sau khi bệnh viện cho về sau 2 tháng điều trị đã
bị các con đưa tới trải chiếu đặt nằm trên vỉa hè trước cửa ngôi nhà số
11, phố Núi Trúc, Hà Nội.
Ngôi nhà nói trên là của người con trai cả của ông đã qua đời cách đây 2
năm. Hiện tại, người con dâu cả, cháu nội gái và người vợ đã ly thân
của ông đang sống trong căn nhà này. Tầng trệt của ngôi nhà được cho
thuê làm tiệm bán quần áo.
Được biết do bất hòa nên từ đã vài chục năm nay, ông cụ và vợ đã sống ly
thân với nhau. Hai người con trai phân công nhau trách nhiệm nuôi dưỡng
bố mẹ già. Theo thỏa thuận thì người con trai cả nhận nuôi mẹ còn người
con trai
út nhận nuôi cha. Hiện tại, người con trai cả đã quá cố, người con dâu
cả vẫn làm bổn phận phụng dưỡng mẹ chồng. Sự việc không có gì đáng nói
nếu không có chuyện hai cô con gái của ông cụ mang cha mình đến đặt nằm
trên vỉa hè trước của ngôi nhà của người anh trai và ép chị dâu cho cha
vào nhà, nhận thêm trách nhiệm phụng dưỡng cha mình.
Nói tới đây ai cũng có thể đoán được sự việc chẳng qua là vì các con của
ông muốn tranh chấp ngôi nhà mà bà chị chồng (vợ của anh mình đã mất),
cháu gái (con của anh mình) và mẹ (đã ly thân với cha của minh) đang sở
hữu.
Tưởng cũng nên biết, ông cụ có 4 người con, 2 trai và 2 gái. Cả 4 người
con của cụ đều được cho ăn học đến nơi đến chốn, ai cũng thành đạt và
giàu có. Ngoài người con trai cả đã mất, 3 người con còn lại đều thành
đạt và hiện đang làm ở các cơ quan nhà nước cộng sản. Người con gái lớn
của ông từng là y tá trưởng ở bệnh viện Mắt Trung ương, chồng là giảng
viên trường đại học Thủy Lợi. Hai người con còn lại thì người làm kế
toán, người làm bảo hiểm, hiện đã làm tới chức Trưởng phòng trong Công
ty bảo hiểm Prudential Việt Nam. Nói như vậy để thấy bầy con của ông là
một lũ có tài mà không có đức. Nhẫn tâm đặt cha đẻ của mình nằm trên
vũng nước vỉa hè, phơi mưa, phơi nắng hơn 10 tiếng đồng hồ là một hành
động nhẫn tâm, đáng xấu hổ và phải bị lên án nặng nề!
-
Những dấu lạ kinh hoàng tại Việt Nam !
TÔI VÀ VIỆT CỘNG
Huỳnh Ngọc Chênh
Mấy ngày nay hơi mệt, định không viết lách gì. Nằm riết ở nhà không đi
đâu, nhìn ra ngoài trời mưa mù mịt, bỗng dưng nhớ đến thời ấu thơ. Lại
lấy bàn phím ra...
Nói về chống cộng, có lẽ tôi là người chống cộng từ rất sớm. Không biết
có đạt được danh hiệu người chống cộng nhỏ tuổi nhất Việt Nam hay không,
chứ hồi ấy mới khoảng 6,7 tuổi gì đó, tôi đã có âm mưu và hành vi chống
Việt Cộng rất cụ thể rồi.
Lớn lên trong giai đoạn Ngô Đình Diệm về chấp chánh, bị tuyên truyền qua
những buổi tối xem chiếu phim hiếm hoi được tổ chức vài ba tháng một
lần, qua các áp phích chống cộng dán trên các bảng tin đầu làng... tôi
cũng như nhiều đứa trẻ trong làng tự dưng thấy căm thù Việt Cộng dù
chẳng hiểu nó là cái gì.
Tôi lại được hơn mấy đứa trẻ khác trong làng là rất ham đọc sách. Mà
thời đó sách vở rất hiếm hoi, vớ được cái gì, đọc cái đó đến thuộc lòng.
Hồi đó tôi mới học lớp 1, lớp 2 gì đó thì chị tôi học lớp ba. Ba tôi
mua cho chị ấy cuốn " Việt Nam Toát Yếu sử Lược lớp Ba" của tác giả nào
đó tôi không còn nhớ tên. Tôi suốt ngày đọc cuốn đó thích thú như đọc
truyện cổ tích, đọc đi đọc lại đến nỗi thuộc nằm lòng từng trang sách.
Qua đó tôi hiểu rằng giặc Ân, giặc Hán, giặc Nam Hán, giặc Tống, giặc
Nguyên, giặc Minh, giặc Mãn Thanh, giặc Pháp, giặc Nhật là rất xấu xa ác
độc. Và mỗi thời có giặc là có một vài anh hùng xuất hiện để chống giặc
cứu dân. Đó là các anh hùng Phù Đổng Thiên Vương, Ngô Quyền, Lý Thường
Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Phạm Ngũ lão, Lê Lợi, Lê Lai,
Nguyễn Huệ, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Chu
Trinh...Cũng từ đó tôi suy ra rằng, thời xưa thì có các giặc đó, còn
thời nay là ...giặc Cộng. Bị nhiễm những câu chuyện anh hùng trong cuốn
sách lịch sử lớp ba, tuổi ấu thơ của tôi bỗng dưng nghĩ ra rằng: thời
giặc Cộng nầy phải có một anh hùng đứng lên chống lại để cứu nước cứu
dân và người đó chính là...tôi.
Theo những gì tuyên truyền hồi đó, hình ảnh giặc cộng trong tôi là
"thằng Việt Cộng" mặc áo đen, khuôn mặt hung ác, miệng lòi ra cả răng
nanh, tay cầm mã tấu, đêm đêm lén lút mò về làng giết người dân lương
thiện. Thế là tôi nghĩ mình phải noi gương Trần Quốc Toản hoặc Thánh
Gióng làm một hành động gì đó để chống lại giặc Cộng ngay từ lúc còn bé
chứ không chờ đến lớn lên. Một âm mưu chống lại giặc Cộng hình thành
trong đầu thằng bé chưa quá 7 tuổi. Âm mưu nầy, có lẽ tôi cũng học được
ngay trong cuốn lịch sử lớp ba.
Tôi bí mật đào một cái hố be bé ở góc vườn, bỏ xuống đó một ít gai tre
rồi đậy nắp hố bằng một tấm phên mục, có lớp lá tre khô bên trên để ngụy
trang, rồi chờ đêm xuống, Việt Cộng mò về là sụp hầm chông.
Dĩ nhiên cai hầm chông bé như cái lỗ mũi của tôi chẳng bẫy được chú Việt
Cộng nào nhưng dầu sao hành vi cấu thành tội phạm của tôi đã rõ. Nếu vụ
việc này mà hồi tố thì nguy cơ tôi ở tù rất chính đáng đến vài chục
năm.
Trong lúc hàng đêm mơ mình trở thành anh hùng chống Việt Cộng, thì tôi
nào có hay ngay trong nhà tôi, Việt Cộng nằm đầy cả ổ. Ba tôi, mẹ tôi,
anh rễ tôi, cô dì chú bác, bà con họ hàng nội ngoại đều toàn là Việt
Cộng nằm vùng hoặc đã thoát ly. Không những thế, ba tôi còn là trùm Việt
Cộng của làng, ông là bí thư chi bộ đảng từ năm 1945 cho đến ngày ông
bị đi tù lần cuối cùng vào năm 1965. Bản thân tôi lại sinh ra ngay trong
vùng Việt Minh ở Tam Kỳ, tiền thân của Việt Cộng, khi vào năm 1952 mặt
trận Hòa Vang bị Pháp đánh vỡ, cả gia đình tôi cùng dân làng bỏ chạy vào
chiến khu ở Tam Kỳ và tôi được sinh ra ở đó. Nhà tôi là một gia đình
Việt Cộng "toàn tòng" và tôi là thằng bé sinh ra đã là Việt Cộng rồi mà
tôi nào có hay.
Không biết tôi được "giác ngộ cách mạng" khi nào, để từ một đứa đang mơ
làm người anh hùng chống cộng trở thành một thằng Việt Cộng nhí hung
hăng. Có lẽ là sau khi đảo chánh Ngô Đình Diệm vào năm 1963. Thời kỳ đó,
những buổi họp chi bộ, những buổi giao ban chớp nhoáng diễn ra trong
nhà tôi nhiều hơn và ít dè dặt hơn. Có những đêm tôi giật mình thức giấc
bổng nghe những tiếng rì rầm của nhiều người trong nhà tôi. Những kế
hoạch phá Ấp Chiến Lược, chống tề diệt ngụy, kháng chiến chống Mỹ cứu
nước...cứ âm thầm đi vào trong tôi cùng với giấc ngủ.
Có lẽ tôi cũng đã đi du kích và chết mất xác như bao bạn bè cùng trang
lứa với tôi nếu như mẹ tôi không gởi tôi xuống Đà Nẵng nương nhờ nhà bác
ruột của tôi, cũng là một đảng viên Việt Cộng nằm vùng, để tiếp tục học
lên cấp hai khi ba tôi bị "Mỹ Ngụy" bắt đi tù lần cuối cùng vào năm
1965.
Cái sự học nó đẩy tôi đi luôn một mạch từ cấp hai ở Hòa Vang, Đà Nẵng
lên đến cao học ở tận Sài Gòn để tôi không có dịp cầm súng cho phe nào,
giữa hai phe đang bắn vào nhau quyết liệt. Nhiều bạn bè tôi bất hạnh
hơn, cũng sinh ra trong gia đình Việt Cộng như tôi nhưng giữa chừng đứt
đường học, bị bắt lính cầm súng bắn lại chính cha anh, chú bác của mình ở
phe bên kia.
Những năm đại học, tôi cũng được một hai lần tham gia biểu tình chống Mỹ
Thiệu. Sau đó tôi được lôi kéo vào nhóm sinh viên chống Mỹ ở đại học
Khoa Học mà trưởng nhóm là anh HTH, giảng nghiệm viên hướng dẫn thí
nghiệm hóa của tôi. Hồi đó, hoạt động yêu nước cao nhất của tôi là tham
gia vài lần biểu tình và viết mấy bài báo đưa cho anh H để anh ấy ký một
cái tên nào đó rồi gởi đăng vào tờ báo chuyền tay bí mật nào đó mà có
nhiều khi tôi chẳng thấy mặt nó.
Sáng 30 tháng tư 1975, tôi được lệnh đi theo H cùng với một nhóm sinh
viên xuống "chiếm đài truyền hình và đài phát thanh Sài Gòn". Nói chiếm
cho oai, chứ thực ra khi chúng tôi đến nơi, tuy Việt Cộng chưa vào Sài
Gòn, quân lính bảo vệ và nhân viên của hai đài đã bỏ chạy từ lúc nào
rồi.
Tôi có mặt tại đài phát thanh lúc ông Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu được
bộ đội chở đến để đọc lời đầu hàng. Theo nhật ký của tôi ghi lại sau
thời điểm đó vài ngày, tôi đã cùng với vị chỉ huy bộ đội (sau nầy tôi
biết đó là ông Bùi Tùng) soạn lời đầu hàng cho Dương Văn Minh đọc và lời
tiếp nhận đầu hàng cho ông chỉ huy ấy đọc. Hai văn bản lịch sử đó không
biết ai đã lấy và cất giữ.(Đại úy Phạm Xuân Thệ chăng?).
Năm ngày sau kết thúc chiến tranh, biết lớp cao học đang chuẩn bị thi và
làm luận án tốt nghiệp của tôi bị giải tán, tôi buồn rầu vì mất học
(lúc ấy tôi học đang ngon trớn), lại thêm buồn vì mất cô bạn gái (cô ấy
theo gia đình bay sang Mỹ trước ngày 30.4 cô ấy tên là Thu Hải, không
biết sau ngần ấy năm trời cô có còn nhớ đến tôi). Sài Gòn không còn gì
cho tôi nữa, tôi lặng lẻ lên bến xe Petrus Ký (nay là Lê Hồng Phong) mua
vé xe đò, chào từ giả Sài Gòn, về lại quê hương miền Trung dù lúc ấy
tôi biết rằng nhóm sinh viên chống Mỹ mà tôi tham gia thuộc đường dây an
ninh T4, cụm tình báo A 10 gì gì đó. Tôi dính líu với an ninh tình báo
của Việt Cộng đấy, mà tôi cũng nào có hay và có thiết gì...
(Mệt quá, viết chưa xong)
...một tuần sau ngày 30.4, tôi về lại Đà Nẵng.
Đà Nẵng đã hưởng hòa bình trước một tháng, gia đình tôi cùng nhiều bà
con khác đang chuẩn bị trở lại quê nhà. Tôi ủng hộ quyết định nầy của ba
tôi.
Mẹ tôi buôn bán tảo tần dành dụm được vài chục cây vàng mang ra bán dần
để đổ tiền vào khẩn hoang ruộng đồng, gần chục ha ở quê ngoại Hòa Quý và
5 ha ở quê nội Hòa Xuân. Hồi đó phải thuê người rà gỡ bom mìn rất tốn
kém.
Các chú, các bác, các cậu tôi đang từ miền Bắc trở về hoặc từ trên núi
xuống đang giữ các cương vị kha khá ở Đà Nẵng cũng như ở Hòa Vang, đến
gợi ý tôi tham gia vào chính quyền mới như làm công an, cán bộ huyện,
ngành du lịch...nhưng tôi đều từ chối. Tôi thích về quê làm nông với ba
mẹ và em gái của tôi.
Khi nằm ở Sài Gòn, nhiều đêm nhớ lại những ngày tháng nông tang ở quê
nhà mà lòng quặn thắt. Ước nguyện của tôi là khi hòa bình lập lại nếu
đường học dở dang thì sẽ về lại quê nhà vui thú với nghề nông mà trước
đây chiến tranh khốc liệt đã làm cho đứt đoạn.
Nhưng làm nông khi tôi còn bé chỉ chạy theo làm những việc phụ thì nó
vui vẻ và lãng mạn lắm. Bây giờ trở thành lao động chính thì nghề nông
quả là rất nghiệt ngã với tôi. Không còn những đêm hè đầy sao và đom
đóm, lũ trẻ chúng tôi chạy quanh sân vừa đạp lúa vừa chơi trò vật lộn,
không còn những trưa hè nằm vắt vẻo trên chiếc võng treo dưới bóng râm
nghe tiếng ve râm ran sau bửa cơm trưa giữa đồng, không còn chuyện tát
nước đêm trăng rồi kéo nhau xuống mương tắm mát cùng ánh trăng....Đúng
là hai lần không thể cùng tắm trên một giòng sông như triết gia gì đó
của Hy Lạp đã nói.
Dù đã có thuê nhiều người làm, nhưng tôi cũng phải làm quần quật cùng ba
mẹ và đứa em gái từ sáng sớm đến chiều tối. Thế nhưng sức trai hai mươi
quá thừa năng lượng giúp tôi vượt qua và nhanh chóng thích nghi với
công việc nặng nhọc.
6 giờ chiều đã ăn tối, nên tôi có một buồi tối rất dài. Tôi chong đèn
dầu nằm đọc sách cả đêm. Những năm ở SG, lo học cấp tập rồi còn lo
chuyện tranh đấu nên hầu như không có thì giờ đọc sách cũng như đầu óc
rãnh rỗi để tiếp thu được nội dung của sách. Thời đó hầu như tháng nào
gia đình gởi tiền vào tôi đều đi mua sách. Sau đó đi dạy thêm có tiền
cũng chỉ mua sách. Mua để đó hoặc liếc qua chứ chưa có thời giờ đọc. Sau
ngày 30.4, trước khi về lại Đà Nẵng tôi đã đảo một vòng lề đường SG mua
được rất nhiều sách quý với giá rẻ mạt. Sách nầy do đám hôi của lấy từ
các gia đình quyền thế bỏ chạy mang ra bán sôn.
Bấy giờ ở quê nhà đêm thanh vắng, tôi lần lượt gặm nhấm một cách thích
thú những gì tôi mang từ SG về. Các tác phẩm của Tolstoi, Dostoievski,
Victor Hugo, Charles Dicken, Nieztche, Herman Hess...tôi đọc được từ dạo
ấy. Mỗi tuần tôi lại tự cho mình được nghỉ một hai ngày. Khi ấy tôi
chạy xe xuống Đà Nẵng mượn sách tại thư viện công đoàn nằm ở ngã tư Lê
Lợi -Hùng Vương. Tôi làm thẻ thư viện và quen với cô phụ trách ở đó nên
mỗi lần tôi mượn được hàng đống sách. Đó là các tác phẩm của Hồ Chí
Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp...và các sách về triết học
Mác Lenin. Trong bốn tháng làm nông, tôi đã đọc say mê rất nhiều sách cũ
và sách mới . Tôi tiếp thu chủ nghĩa duy vật biện chứng, chủ nghĩa duy
vật lịch sử một cách nhanh chóng với niềm đam mê thích thú. Tôi là dân
khoa học, hơn nữa năm lớp 12, tôi là học sinh rất giỏi môn triết. Hồ Chí
Minh và Trường Chinh tôi không thích lắm nhưng tôi rất thích Lê Duẩn.
Cuốn "Dưới lá cờ vẻ vang..." của ông giúp tôi khai phá ra bao nhiêu điều
về chủ nghĩa xã hội. Vì quá say mê Lê Duẩn nên sau nầy tôi nhanh chóng
bị hụt hẫng bởi chính ông ta. Khi đó tôi đã đi dạy học được một năm, một
lần tôi vớ cuốn Stalin Tuyển tập trong thư viện nhà trường, đọc xong
tôi ngỡ ngàng. Những gì Lê Duẫn viết đều gần như sao y từ Stalin, chỉ
sửa lại đôi chữ cho phù hợp với Việt Nam. Ngay cả cái viết ra tưởng như
từ sự xúc động chân thành tận đáy lòng là điếu văn đọc trước linh cửu
HCM của Lê Duẩn cũng hao hao giống điếu văn của Staline đọc trước Lê
nin. Không lâu sau đó, thần tượng Hồ Chí Minh cũng sụp đổ trong tôi khi
tôi phát hiện ra tác giả Trần Dân Tiên ca ngợi bác Hồ hết lời trong tác
phẩm "Những mẫu chuyện về cuộc đời hoạt động của bác Hồ" chính là Hồ Chí
Minh. Trái tim hồn nhiên non trẻ của tôi bị một nhát đâm rướm máu.
Hồi đó tôi không lăn xăn tham gia vào chính quyền không có nghĩa là tôi
không yêu chính quyền mới xã hội chủ nghĩa. Nhưng dần dần những chuyện
như vậy, rồi qua sách vở, lẫn những chuyện trong thực tế về sau nầy,
tình yêu ấy mòn dần trong tôi...Tôi và lý tưởng cộng sản, ai đã phản bội
ai?
Tôi sống đời nhà nông bốn tháng, thu hoạch được một vụ mùa cả lúa lẫn
sắn khoai cũng kha khá. Tôi từ một thư sinh trắng trẻo biến thành một
anh nông dân thực thụ, thô kệch, ốm o và đen đúa. Mẹ tôi thương tôi quá,
bảo: Con xuống Đà Nẵng tìm việc gì đó làm cho nhàn nhã. Làm nông như
vậy là đủ rồi, không phải là nghề của con. Ba tôi cũng nói : Chẳng lẽ
cho con ăn học nhiều như vậy mà bây giờ lại về làm nông hay sao.
Tôi biết vậy nhưng thật tình tôi không biết cái bằng cử nhân hóa học của
tôi sẽ xin vào làm công việc gì vào thời đó ngoài những việc ở các cấp
chính quyền, ở công an, thuế vụ, du lịch, quản lý thị trường...tôi vốn
không hề thích thú. Cuối cùng tôi thấy nghề dạy học là có thể sử dụng
được chuyên môn của mình, hơn nữa lại không dính líu gì nhiều đến chính
trị, tôi đi tìm tới ty Giáo Dục Quảng Nam Đà Nẵng.
Tôi nộp hồ sơ xin dạy học ngay cho trưởng phòng tổ chức. Anh ta còn khá
trẻ, lớn hơn tôi chừng vài tuổi, mặt mày đăm đăm trông rất "cán bộ Việt
Cộng". Anh đọc hồ sơ rồi nói:
- Lí lịch sao ghi đơn giản rứa.
Đúng vậy, lí lịch phần bản thân tôi chỉ ghi có mấy chữ:
1952: Sinh ra đời.
Từ 1957 đến 30.4. 1975: Đi học tại Hòa Vang, Đà Nẵng và Sài Gòn.
Không làm gì cho ta và cho địch.
Từ tháng 5.75 đến tháng 9. 75: Về quê làm ruộng.
Cán bộ hỏi:
- Hồi sinh viên không tham gia chi hết hay sao?
- Ừ, không tham chi hết, chỉ biết đi học.
Cán bộ Việt Cộng lại hỏi:
- Ở Đại học Khoa Học có biết Huỳnh Văn Xuân không?
Tôi trả lời ngay:
- Biết chứ. Nhưng không biết mặt chỉ nghe tên. Anh ấy là một trong những
lãnh tụ nhóm sinh viên Bừng Sống có tiếng. Khi tôi vào học thì nhóm ấy
bị tan rã. Một số bị bắt, một số chạy lên núi. Tôi nghe Huỳnh Văn Xuân
chạy lên núi không biết bây giờ ra sao.
Cán bộ hỏi:
- Làm sao biết Huỳnh Văn Xuân?
- Báo chí công khai cũng như báo chí bí mật của sinh viên tranh đấu có nhắc đến anh ấy.
Anh ta cười nói:
- Huỳnh Văn Xuân là tui đây. Có nguyện vọng chi không?
Tôi nói:
- Đi dạy học thôi chứ nguyện vọng chi.
Huỳnh Văn Xuân nói:
- Không muốn ưu tiên chi à? Mà đồng chí còn trai trẻ, tôi cử lên dạy trường miền núi mới mở, có chịu không?
-Ư, thì được chứ sao.
Sau nầy đi làm báo gặp lại Huỳnh Văn Xuân ở Sài Gòn, khi ăn nhậu với nhau tôi chọc quê y:
- Ông tưởng lúc ấy đày tôi lên miền núi tôi buồn lắm sao. Bao năm rồi
tôi thầm biết ơn ông mà không có dịp gặp lại để cám ơn. Ông đưa tôi vào
đúng một một ổ giáo viên nữ trẻ đẹp, hoặc chưa chồng, hoặc chồng đi học
tập. Các cô ấy hầu hết đều ở Đà Nẵng nên đi dạy xa nhà phải ở lại tập
thể với tôi. Các cô đều sợ ma, đêm đến tối thui, đi đâu cũng đều bấu lấy
tôi. Mà tôi thì còn trai trẻ chưa vợ ...hì hì..
Đúng là những năm đi dạy học tuy có nghèo đói nhưng là những năm hạnh
phúc nhất của tôi khi sống dưới chế độ Việt Cộng. Tôi được sống trong
môi trường của những thầy cô giáo lưu dung trước 75, là những nhà giáo
uy tín, giỏi chuyên môn, lịch lãm văn minh trong sinh hoạt, có tâm với
học sinh. Họ là những trí thức tiểu tư sản thực thụ của thành thị miền
Nam. Đó là những đồng nghiệp Nguyễn Văn Minh, Trần thị Quế Hương, Lê Mỹ
Ý, Tống Viết Thụy, Tôn nữ Phương Tần, Thái Thị Mỹ Lý, Nguyễn Thị Tâm, Hồ
Sỹ Thứ, Nguyễn Đình Sắt, Nguyễn Văn Gia, Đoàn Thị Ngọc Lan, Lê Thanh
Xuân, Nguyễn Hoàng Thọ, Lê Thị Thanh, Hồ Điền, Phạm Hường, Phan Thanh
Kế, Trần Thông, Trần Đại Tăng, Văn Công Liên, Phan Khắc Đồ...có người
còn sống, có người đã chết mà hơn ba mươi năm qua tôi vẫn không quên.
Sau nầy tôi chuyển qua làm báo chẳng qua vì muốn tìm đường chuyển gia
đình vào Sài Gòn cho con cái lên đại học đỡ phải xa nhà chứ tôi không
yêu thích chi nghề báo mấy.
Tôi vẫn yêu nghề giáo. Nhưng tôi biết bây giờ trở lại trường học, môi trường giáo dục không còn như xưa.
Hai lần không thể tắm cùng trên một giòng sông
Nguồn Blog Huỳnh Ngọc Chênh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét