Chế Độ Cộng Sản tại VN Sụp Đổ: Có thể ...Tính theo ngày?!!
Chế Độ Cộng Sản tại VN Sụp Đổ: Có thể ...Tính theo ngày?!!
Bộ trưởng Công an: 'Nguy cơ khủng bố và bạo loạn ở Việt Nam rất lớn.
'
Tại tờ trình về dự án Luật phòng chống khủng bố trình Quốc hội sáng
29/10, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang đưa ra nhận định, do diễn
biến phức tạp của tình hình an ninh thế giới, khu vực và trong nước,
nguy cơ tiềm ẩn khủng bố ở Việt Nam trong thời gian tới là rất lớn.
Theo nội dung tờ trình, sau vụ khủng bố ngày 11/9/2001 tại Mỹ, tình hình
khủng bố quốc tế và khu vực diễn biến phức tạp, lan rộng ra khắp các
châu lục, đe dọa nghiêm trọng hòa bình, ổn định và gây hậu quả nặng nề
cho nhiều quốc gia trên thế giới. Theo thống kê của Bộ Công an, chỉ tính
từ năm 2001 đến nay, trên thế giới đã xảy ra 5.774 vụ khủng bố, làm
48.173 người thiệt mạng, 86.045 người bị thương và gây ra nhiều hậu quả
nghiêm trọng khác.
Riêng ở Việt Nam, mặc dù chưa xảy ra vụ khủng bố nào do các tổ chức
khủng bố quốc tế gây ra, tuy nhiên, từ năm 2000 đến nay đã có 04 vụ
khủng bố do đối tượng phản động lưu vong người Việt câu kết với các đối
tượng phản động, đối tượng hình sự khác trong nước thực hiện được phát
hiện, điều tra, xử lý. Cơ quan an ninh cũng phát hiện hàng trăm đối
tượng phản động lưu vong người Việt xâm nhập nội địa, mang theo hàng tấn
thuốc nổ, vũ khí và phương tiện kỹ thuật nhằm sử dụng thực hiện khủng
bố, phá hoại.

Diễn tập về chống bạo loạn, khủng bố tại Điện Biên ngày 20/10 vừa qua.
Bộ trưởng Trần Đại Quang cho rằng, các hoạt động khủng bố quốc tế thường
nhằm vào lợi ích của các nước lớn và đồng minh của các nước này. Ở đâu
có sự hiện diện và lợi ích của các nước lớn cũng như đồng minh, ở đó có
thể xuất hiện các hoạt động khủng bố.
“Trong thời gian tới, với xu thế hội nhập quốc tế ngày càng mạnh mẽ,
Việt Nam tiếp tục mở rộng và quan hệ đầy đủ, toàn diện hơn với nhiều
quốc gia trên thế giới, trong đó có các nước lớn. Khi đó các hoạt động
khủng bố nhằm vào lợi ích của các nước lớn, các nước có thù địch với các
đối tượng khủng bố tại Việt Nam có thể xảy ra và đe dọa nghiêm trọng,
trực tiếp đến an ninh, trật tự của Việt Nam”, Bộ trưởng Trần Đại Quang
nói.
Bộ trưởng Trần Đại Quang cũng cho rằng, công tác đấu tranh, cơ quan an
ninh cũng đã có cơ sở để nhận định các đối tượng phản động người Việt
trong và ngoài nước, các thế lực thù địch tiếp tục lợi dụng những vấn đề
nhạy cảm, phức tạp của xã hội như tôn giáo, dân tộc, các mâu thuẫn nảy
sinh từ mặt trái của quá trình đổi mới, phát triển để gia tăng hoạt động
chống phá, trong đó có thể sẽ sử dụng các hành động khủng bố như một
phương thức thực hiện. Trong điều kiện như vậy, để nâng cao hơn nữa năng
lực đấu tranh phòng, chống khủng bố, đòi hỏi cần thực hiện đồng bộ
nhiều giải pháp mà hoàn thiện cơ sở pháp lý về phòng, chống khủng bố là
một giải pháp trọng tâm, cơ bản.
Người đứng đầu Bộ Công an cho biết Luật Phòng, chống khủng bố góp phần
thể chế hoá các quan điểm, chủ trương của Đảng về công tác bảo vệ an
ninh quốc gia, giữ gìn trật tự, an toàn xã hội nói chung và phòng, chống
khủng bố nói riêng.
“Việc xây dựng, ban hành Luật Phòng, chống khủng bố là một bước tiến
trong quá trình tiếp tục hoàn thiện hệ thống pháp luật trong lĩnh vực
bảo đảm an ninh, trật tự, góp phần thực hiện các điều ước quốc tế liên
quan đến phòng, chống khủng bố mà Việt Nam là thành viên” – Bộ trưởng
Trần Đại Quang nhận định.
Nguyễn Dũng
(Infonet)
-
Chế Độ Cộng Sản tại VN Sụp Đổ: Có thể ...Tính theo ngày?!!
MONG GÌ Ở TƯƠNG LAI ĐẢNG TA ?MONG GÌ Ở TƯƠNG LAI ĐẢNG TA ?

Quanlambao - Sau cuộc tắm rửa vĩ đại của Đảng cộng sản Việt Nam, hay cái
gọi là Hội nghị Trung ương 6, trước và sau Hội nghị, toàn dân ta được
tận hưởng cảm giác từ tò mò, hả hê, phấn khích, hy vọng, rồi bẻ bàng.
Tò mò, vì trước khi đại hội Đảng 6 diễn ra, cuộc chiến diễn ra vô cùng
khốc liệt giữa một bên là lực lượng ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn
Dũng(NTD) và phần còn lại, gọi là anti-NTD. Mới đầu chỉ là cuộc bút
chiến giữa các blog tự do, sau đó là sự bắt bớ hàng loạt quan chức, viên
chức, doanh nghiệp của cả 02 bên.
Toàn dân hả hê, phấn khích vì bây lâu nay, mình ăn mãi một món ăn nhạt
nhẽo từ 700 trang web và báo chính thống, thì lại được cung cấp một mâm
đầy ú các sơn hào hải vị thông tin, từ những thông tin bí mật “hậu cung”
cho đến các số liệu, tư liệu, giả có, thật có mà cái giả và thật điều
khủng khiếp như nhau.
Hy vọng, vì toàn dân mong cái gọi là “Đảng ta” tự soi rọi lại mình, kiên
quyết cải tổ, triệt bỏ đám sâu dân mọt nước để từng bước tiến tới dân
chủ, tự do và phát triển.
Bẻ bàng, vì hóa ra, với bao nhiêu tai tiếng và sự yếu kém về năng lực
lãnh đạo, NTD vẫn qua ải và tại vị ít nhất cho đến hết giữa nhiệm kì, cả
Bộ Chính trị quyền hành tối thượng không ra được một ý kiến chung về
nhân vật NTD, cả 175 UVTW Đảng, đỉnh cao trí tuệ đại diện cho hơn 90
triệu người dân, ngồi trơ tráo suốt nửa tháng mà không hề có một ý kiến
chất vấn ra hồn nào trước những yếu kém của Chính phủ và cá nhân NTD.
Kẻ bàng quan thì thờ ơ bất cần, người tâm huyết thì thất vọng. Vì trước
đó không lâu, Tổng Bi thư Nguyễn Phú Trọng(NPT) đã phát động một cuộc
đại cải cách, dưới tên gọi là Nghị quyết Trung ương 4 để toàn Đảng tẩy
rửa ung nhọt, tắm táp sạch sẽ. Kết quả cuộc hội nghị làm cho mọi người
thất vọng vì hóa ra mọi người bị Đảng cho ăn một quả lừa, mọi chuyện vẫn
như cũ, ung nhọt thối, vẫn hòan thối.
Nhìn lại cuộc tắm táp vừa qua, ta có thể thấy đây là cuộc đấu tranh nội
bộ giữa liên minh NPT – TTS (Chủ tịch nước Trương Tấn Sang) và NTD. Kết
thúc cuộc chiến, nhận định về thế và lực của hai bên với 03 thủ lĩnh nổi
bậc như sau:
1. Nguyễn Tấn Dũng:
Cuộc chiến này Nguyễn Tấn Dũng đạt được thắng lợi vẻ vang. Có thể nhận
xét NTD là điển hình của một tay lưu manh chính trị đúng nghĩa, Dũng
mãnh đến mức liều lĩnh và có phần tàn bạo. Học hành không tới đâu, năng
lực quản lý yếu kém, lại tham lam. Nhưng NTD vô cùng lọc lỏi và đầy thủ
đoạn. Được sự trợ giúp của công cụ chính quyền chuyên chính là quân đội,
công an và cả một bè lũ tài phiệt vây quanh, với tiền và quyền có sẵn,
trong thế bị tấn công quyết liệt, NTD chủ động phòng ngừa và phản công
quyết liệt. NTD không chừa một thủ đoạn nào để mua chuộc, dụ dỗ, đe dọa
tất cả những người mà y cho là có thể, có khả năng ảnh hưởng đến quyền
lực chính trị của mình.
NTD điên cuồng giữ địa vị không chỉ vì tham quyền cố vị, mà NTD biết,
một khi y rời khỏi vị trí, sẽ là đại họa cho y và cả thân nhân, nô bộc;
tài sản sẽ mất đi, thậm chí cái mạng cũng khó giữ. Do bản chất dốt nát,
tham tàn nên quây quanh y không hề có trung thần lương tướng mà chỉ có
một bè lũ kền kền theo đóm ăn tàn, những đệ tử lưu manh vừa lợi dung NTD
để kiếm chác vừa sẵn sàng phản chủ để đoái công chuộc tội với chủ mới.
Ở Nguyễn Tấn Dũng ta thấy thấp thoáng hình bóng của Boris Elsin với con
gái Tatyana Dyachenko, Tướng an ninh Lebev, trùm tài phiệt Berezovsky….
Nhưng NTD chỉ là con khỉ đột bắt chước Boris Elsin dáng vẻ bên ngoài,
chứ không thể nào có cái mà Boris Elsin có, quyền lực tuyệt đối, sắc sảo
thông minh, cương quyết và bản lĩnh.
Cú đột phá ngoại mục đem lại một chiến thắng tạm thời cho NTD là cuộc
gặp giữa NTD và Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vào ngày 20/9/2012
tại thành phố Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây. Bất kể NTD đã hứa gì, nói gì
nhưng đó là dấu hiệu cảnh báo cho đối thủ, “ta được ủng hộ của thiên
triều”. Mà cả một bộ sậu Đảng cộng sản Việt Nam, làm chuyện gì chẳng
liếc ngang xem Thiên triều phản ứng ra sau. Rõ ràng sau đó, hôm mùng
2/10, tức là chỉ một ngày sau khi Hội nghị trung ương 6 khai mạc, Đại sứ
Trung Quốc Khổng Huyễn Hựu có đến gặp phó Thủ tướng thường trực kiêm Ủy
viên Bộ chính trị Nguyễn Xuân Phúc. Cuộc gặp gỡ nãy có thể hiểu như
động thái gởi một thông điệp ngầm cho Bộ Chính trị. Sau Hội nghị 6, dù
đạt thắng lợi một cách chiến thuật, nhưng mãi mãi, NTD ô danh là Việt
gian bán nước mạt hạng, hèn hạ và tan vỡ giấc mộng Tổng thống.
2. Trương Tấn Sang:
Xuất thân từ gia đình có truyền thống cách mạng, TTS cũng đã từng vào
sinh ra tử chứ không phải tham gia “cách mạng cải lương” như NTD. Hòa
bình lập lại, TTS cũng kinh qua nhiều vị trí lãnh đạo chủ chốt của đất
nước như Bí Thư Thành ủy HCM, Trưởng ban Kinh tế Trung ương.
Nhìn lại sự nghiệp chính trị, có thể nói con đường hoạn lộ của TTS là
không được bằng phẳng cho lắm so với vị Chủ tịch tiền nhiệm là Nguyễn
Minh Triết. Nhưng ở TTS chúng ta thấy có thể toát lên sự nhẫn nại để chờ
thời cơ. Chúng ta cũng có thể nhận xét TST là người Trí trá, rất giỏi
biện luận, sắc sảo thông minh nhưng lại có tính đa nghi và thiếu ân uy.
Trong mối quan hệ chính trị đầy phức tạp, khi chọn chúa để thờ thì ai
cũng mong sẽ đạt được cái gì đó, danh, vị hay tiền tài. Nhưng TTS không
thể cho họ cái mà họ cần, thậm chí, lúc họ lâm nguy, cần lắm một bàn tay
cứu giúp, nhưng TST không thể làm điều đó, mà cũng không muốn làm, đó
là bài học của Osin HĐ, của chị em bà Nghị ĐTHY, ĐTT. Chính vì vậy, TST
không thể xây dựng quanh mình một lớp đệ tử trung thành, những chiến hữu
sẵn sàng vào sinh ra tử.
Thứ hai, Trong một cuộc nội chiến cam go, dù không nói ra, nhưng ai cũng
biết đó là cuộc chiến giữa TTS và NTD. Nhưng TTS không hề có hành động
gì thể hiện chính kiến của mình, ngoài một bài phát biểu tràng giang đại
hải ám chỉ bóng gió. Trong thời điểm gây cấn nhất, giữa hội nghị 6, TST
cũng ngồi im thin thít trước sự tung hoành của NTD trong khi đó, đáng
lẽ TTS phải là người chủ động đăng đàn, định hướng dư luận. Sau cuộc
chiến, TTS lại đi khắp nơi bêu riếu lu loa về cái gọi là “đồng chí X” mà
không dám nói đồng chí X là ai. TTS thiếu cái dũng cần thiết của một vị
lãnh tụ, đó là dám đương đầu với áp lực, dám nói, dám làm, đúng việc,
đúng lúc, đúng nơi.
3. Nguyễn Phú Trọng
Nguyễn Phú Trọng thực sự đáng kính trọng với vai trò một học giả, một
trí thức đúng nghĩa và một trí tuệ uyên thâm. Ông đã trải qua hàng chục
năm trời học tập, nghiên cứu và vận dụng chủ nghĩa Mac-Lenin vào chính
thể Việt Nam. Có thể nói vào thời điểm này, cả nước Việt Nam không ai có
kiến thức uyên bác về chủ nghĩa xã hội và kinh tế chính trị Mac Lenin
như NPT. Tuy nhiên, NPT không thể là một nhà chính trị đúng nghĩa, một
lãnh đạo mà nhân dân Việt Nam đang mong đợi hiện nay.
Lý do đầu tiên là ông thiếu kinh nghiệm thực tiễn lãnh đạo kinh tế chính
trị của đất nước. Thời gian làm Bí thư Thành ủy Hà Nội trong suốt 06
năm từ 2000 đến 2006 nhưng NPT không tạo dấu ấn về kinh tế xã hội cho
thành phố TW này mà thậm chí khi quay về Trung ương với vai trò Chủ tịch
Quốc Hội, Nguyễn Phú Trọng còn mang cả về danh hiệu đáng rầu lòng:
“Trọng Lú”.
Lý do thứ hai, ông đã thấm nhuần chủ nghĩa Mac Lenin sâu sắc đến nổi ông
sẽ không chấp nhận mọi sự thay đổi về ý thức hệ của dân tộc Việt Nam.
Trong bối cảnh Chủ nghĩa Mac-Lenin đã quá lạc hậu và không được chấp
nhận ngay tại chính quốc mà nó được sinh ra, NPT lại coi đó là cứu cánh
của nền kinh tế chính trị Việt Nam thì thật là một sự mĩa mai và đáng
buồn cho dân tộc. Chính vì sự kiềm tỏa về ý thức hệ nên NPT lầm tưởng sự
thần kì của nền kinh tế Trung Quốc như là một tấm gương để Việt Nam noi
theo và và ngộ nhận tinh thần quốc tế vô sản sẽ là tiền đề để Đảng công
sản Trung quốc sẽ giúp đỡ Đảng Cộng sản Việt Nam.
NPT có tấm lòng nhân ái, ưu tư và lo cho vận mệnh của Đảng Cộng sản Việt
Nam. Ông mạnh dạn đẩy mạnh cuộc chỉnh đốn Đảng với mong muốn ngây thơ
là uốn nắn và cải tạo giới đảng viên cầm quyền trở thành những vị quan
phụ mẫu thanh liêm đức độ. Nhưng ông hoàn toàn không muốn cải tạo xã hội
theo hướng nâng cao quyền làm chủ của nhân dân và sự độc lập của hệ
thống tư pháp . Đó là cái Nhân của một vị vua phong kiến điển hình. Bài
phát biểu bế mạc HN TW 6, theo cách nhìn nhận của nhiều người là quá sầu
bi, ủ đột và “mếu máu”; đó là sự tâm trạng một ông lão mặc dù muốn đem
lại đều tốt cho mọi người nhưng không thể được do lực bất tòng tâm.
NPT chắc chắn sẽ thành công với vai trò một nhà lý luận và nghiên cứu về
Chủ nghĩa Mac-Lenin mang tầm vóc thế giới. Nhưng sự phức tạp về chính
trị Việt Nam lại đẩy ông lên một vị trí mà một quyết định của ông sẽ ảnh
hưởng đến hàng triệu người dân Việt Nam đó là điều ông không muốn và
chắc chắn dân tộc Việt Nam cũng không mong đợi ông sẽ đem lại sự khởi
sắc cần thiết xứng đáng với vị thế và tầm vóc dân tộc.
Tóm lại, trong cuộc tam phái phân tranh này, NTD đại diện cho giới tài
phiệt với mục tiêu là vơ vét và bóc lột tài nguyên của đất nước, sức lực
của nhân dân. Nguyễn Phú Trọng đại diện cho đại đa số Đảng viên, muốn
cải tổ và phục hồi uy tín của Đảng nhằm duy trì quyền lãnh đạo đất nước.
Còn Trương Tấn Sang, trong một chừng mực có thể chấp nhận, đang được
nhân dân mong mỏi sẽ là vị lãnh tụ phục vụ vì quyền lợi của nhân dân và
đất nước Việt Nam. Mỗi nhân vật có những điểm mạnh và yếu khác nhau.
Dù kết quả Hội nghị 6 như thế nào đi chăng nữa, mọi thứ không hoàn toàn
như cũ, có chăng cuộc khủng hoảng sẽ tạm thời lắng dịu để chờ thời cơ
bộc phát mạnh mẽ hơn gấp bội. Những kết luận có thể rút ra từ Hội nghị
Trung ương 6 là:
1. Đảng Cộng sản Việt Nam đã bước đến chổ khủng hoảng sâu sắc và toàn
diện về hệ tư tưởng, vẫn mãi loanh hoanh dưới cái gọi là kinh tế thị
trường định hướng XHCN và sự kiên định lập trường về “ CNXH là tất yếu
lịch sử của Cách mạng Việt Nam” trong khi cái mồ ma CNXH và CNCS đã bị
chôn vùi ở chính cái nơi mà nó được sinh ra.
2. Nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đã phơi bày những tử
huyệt, đó là sự khống chế về hệ ý thức và tư tưởng và chính trị của Tàu
cộng, đội ngũ cán bộ nhà nước các cấp hoàn toàn lạc hậu,không theo kịp
với tiến bộ xã hội, năng lực điều hành, quản lý nền kinh tế vĩ mô yếu
kém, tham nhũng diễn ra khắp nơi, nhu nhược trong an ninh quốc phòng,
tàn bạo và ngu xuẫn trong đối nội trị an.
3. Cuộc đấu tranh nội bộ đã đi đến mức không thể cứu vãn, quan hệ địch –
ta, bạn - thù, gian – nịnh đã rõ, hòa hoãn là để tạm thời nhằm tranh
thủ thời cơ tập hợp lực lượng cho trận chiến cuối cùng.
4. Sự suy giảm ngiêm trọng về niềm tin của tuyệt đại bộ phận Đảng viên
và quần chúng nhân dân vào Chủ trương của Đảng, Chính sách Nhà nước,
những quyết định của các cấp lãnh đạo Trung ương và địa phương. Những
tuyên bố, hành động của các lãnh đạo cấp cao đều bị mổ xẽ, suy xét dưới
cặp mắt hoài nghi và mĩa mai.
Sau cuộc chỉnh đốn của Đảng, dù phe nào chiến thắng đi chăng nữa thì kẻ
thua cuộc vẫn là nhân dân và đất nước Việt Nam. Bởi vì, suy cho cùng,
cuộc đấu tranh này chỉ đem lại thắng lợi cho phe nay, hay phe kia chứ
không thể đem lại điều cốt lõi mà nhân dân Việt Nam mong đợi, đó là một
xã hội thực sự tự do dân chủ, một đất nước thực sự phồn vinh và một quốc
gia độc lập tự cường, đáng tự hào.
Bấy lâu nay, Đảng ta, với sự trợ giúp của lực lượng lý luận, tuyên giáo,
tuyên huấn hùng hậu tự ru ngủ mình và ru ngủ dân tộc Việt Nam cái
thuyết chính danh về vai trò lịch sử của Đảng Cộng sản. Rằng, Đảng Cộng
Sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo nhân dân ra giành được độc
lập thì tất yếu khách quan sẽ có sứ mệnh lịch sử dẫn dắt dân tộc Việt
Nam đến thế giới đại đồng, phồn vinh. Đảng ta huyênh hoang với những chỉ
số về tăng trưởng và tự hào rằng đó là thành tựu của Đảng ta và chỉ có
Đảng ta mới làm được.
Thế nhưng Đảng ta cũng không giấu nổi sự lo sợ về tương lai lãnh đạo của
Đảng với nhận định “một bộ phận không nhỏ Đảng viên các cấp suy thoái
về đạo đức nghiêm trọng”, và rất nhiều Đảng viên lão thành không còn tin
vào lý tưởng cộng sản nói chung và sự lãnh đạo điều hành của Trung ương
Đảng hiện nay. Đảng ta cuống cuồng nghiên cứu và xuất bản hàng loạt tập
san, hàng loạt chuyên đề về thành tựu của Đảng Cộng Sản, Tư tưởng Hồ
Chí Minh, Đạo Đức Lê Hồng Phong... và bắt buộc toàn bộ Đảng viên và cả
nhưng công, viên chức không Đảng nghiền ngẩm học tập. Đảng viên các cấp
phải định kỳ chen chúc nhau ngồi nghe đám tuyên giáo lãi nhải về công ơn
trời biển của Đảng, về bản lĩnh chính trị và sự đoàn kết thống nhất vô
vụ lợi của Bộ Chính trị….
Đảng ta đang cố tô son, trát phấn, bơm mông, lắp ngực cho một bà già lẩm
cẩm gần 70 mươi tuổi, chi mong và chực chờ xuống lỗ, hoang tưởng và
nghĩ ai cũng hoang tưởng như mình bà già đó là cô gái đang tuổi xuân
thì.
Gạt bỏ những tranh cãi về vai trò lịch sử của Đảng đối với đất nước Việt
Nam thì, theo thực tế khách quan, mọi chính thể dù hùng mạnh như thế
nào, cũng sẽ đến lúc hoàn thành sứ mạng lịch sử của nó để nhường đường
cho những chính thể khác tốt hơn. Mọi người tôn vinh Lý Thái Tổ, như là
vị vua của một triều đại Việt Nam hùng cường. Nhưng không ai luyến tiếc
Triều Lý khi Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi cho Trần Cảnh. Nhà Trần với
những bậc lãnh đạo kiệt xuất như Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông và Đức
Thánh Trần Hưng Đạo vẫn mãi ngự trị trong trái tim của dân Việt Nam,
nhưng vẫn chấm dứt sứ mệnh lịch sử khi bị Hồ Quý Ly tiếm quyền. Không ai
phủ nhận công lao của Thái Tổ Lê Lợi, nhưng mọi người vẫn phát xét ông
với góc nhìn công tội phân minh và Triều Hậu Lê đưới sự lãnh đạo của
cháu ông là Lê Chiêu Thống lại mang tiếng cõng rắn cắn gà nhà, mãi mãi
là hồn ma bóng quế tha phương cầu thực.
Hơn bao giờ hết, để thực sự vẫn mãi là một hình tượng đẹp đẽ và đáng tự
hào, Đảng ta nên làm một cuộc nhận xét công bằng: 67 năm hình thành và
phát triển công lao là gì, tội lỗi như thế nào và tổ chức một cuộc trưng
cầu dân ý về vai trò lãnh đạo của Đảng và tương lai nào cho đất nước
Việt Nam. Chí có thế mới xây dựng được khối đại đoàn kết toàn dân tộc
đến mục tiêu tự do, dân chủ, vì tiến bộ xã hội, đưa Việt Nam từng bước
thoát khỏi trì trệ về ý thức xã hội, yếu kém trong tăng trưởng kinh tế,
nhu nhược trong an ninh, quốc phòng.
“Đảng là nhất thời, Dân là vạn đại”.
Xuân Lâm
http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php?t=21323&page=8
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét