Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013
Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013
Chưa đi chưa biết
Chưa đi chưa biết
|
Toàn dân đoàn kết Xây dựng đời sống văn học.
Không giống ai, Mọi rợ khắp nơi . . .
Tôi
đang sống trong một đất nước mà hàng ngày, hàng tháng, hàng năm những
cái không giống ai vẫn ngang nhiên diễn ra, ngang nhiên hiện hữu. Không
ai đồng tình nhưng ai cũng lặng thinh.
Xin được một lần mô tả cái diện mạo và hình dáng của những cái không giống ai này.
-
Một quốc gia hai quyền lực lãnh đạo: Bên cạnh nhà nước - chính phủ có
đủ ban bệ Bộ, Vụ, Sở vẫn tồn tại song song một cơ chế Đảng CS với những
ban bệ và chức năng tương tự nhưng có quyền lực cao hơn. Người ta không
nhìn thấy cái chính quyền thứ hai này nhưng nó hiện hữu trong cái gọi là
“cấp ủy”. Đây mới là quyền lực thực sự là chủ nhân ông của đất nước
Đất
nước không phát triển nổi, nhân dân không giàu có lên được vì phải gánh
vác trên vai mình hai guồng máy quyền lực với hai lực lượng nhân sự như
con đỉa hai đầu hút hết nguồn lực quốc gia.
-
Cái thành quả lớn nhất của nền văn minh nhân loại là nhà nước pháp trị
và tam quyền phân lập nhưng ở VN thì nhà nước đặt dưới sự lãnh đạo “toàn
diện và tuyệt đối” của đảng CS, như vậy nhà nước pháp trị không tồn tại
ở VN. Đảng CS là đảng lãnh đạo nên không có tam quyền phân lập mà chỉ
có tam quyền phân nhiệm, có nghĩa là tính độc lập (điều kiện căn bản cho
một nhà nước minh bạch và không tha hóa) đã bị thủ tiêu.
-
Ở các nước dân chủ văn minh, quyền tự do ngôn luận và bày tỏ chính kiến
một cách ôn hòa qua các phương tiện truyền thông như báo chí, đài phát
thanh v.v... là quyền mang tính phổ quát và quan trọng. Nó quan trọng
đến mức tạo nên một quyền lực mới là đệ tứ quyền. Còn ở VN chỉ được phép
có một tư tưởng, một tiếng nói, một cách nhìn và một cách suy nghĩ cho
nên tính sáng tạo bị bức tử, sự khác biệt là “phản động”, là chống đối.
-
Ở các nước văn minh - dân chủ, bầu cử, ứng cử là một quyền cực kỳ hệ
trọng, nó quyết định sinh mệnh của thể chế dân chủ đó. Còn ở ta bầu cử
là một món nợ quỷ thần phải trả. Cứ đến kỳ bầu cử là người dân phải lo
thu xếp mọi công việc để đi bầu cho sớm nếu không muốn bị “nhắc nhở”. Ai
đó mà bị chính quyền địa phương “nhắc nhở” nhiều lần vì không thực hiện
quyền lợi của mình một cách nghiêm túc thì bị ghi vào sổ đen và người
đó và gia đình trở thành “đối tượng” để theo dõi và trù dập. Trong hai
kỳ bầu cử quốc hội vừa qua (năm 2005 và 2011) tôi và các cháu được chính
quyền địa phương “quan tâm” gọi điện thoại “nhắc nhở” tổng cộng là 6
lần trước và ngay trong ngày bầu cử!! Tôi và các cháu đã từ chối “quyền
lợi” của mình nên bị báo chí và đài phát thanh của chính quyền gọi là
phần tử “chống đối”.
Ở
VN việc người dân đi bầu là một hình thức để hợp pháp hóa những gì đã
được quyết định từ đảng CS, lá phiếu của người dân không quyết định được
tương lai đất nước vận mệnh quốc gia, đã có đảng quyết định rồi, kết
quả “bầu cử” đã được biết từ nhiều tháng, thậm chí nhiều năm trước đó.
Người dân bị lôi vào cuộc chơi một cách bất khả kháng và trở thành những diễn viên trong trò chơi mang tính khôi hài.
Còn
ứng cử là độc quyền của đảng không thuộc về người dân và quyền này
không chia sẻ, không thương lượng, đây là một đặc quyền của giai cấp
thống trị, những ai muốn tranh giành cái quyền này là phải trả giá như
Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, Luật sư Lê Quốc Quân.
-
Ở các nước dân chủ - văn minh đảng chính trị chỉ là một hội đoàn dân sự
do những người có cùng chủ trương và lý tưởng lập ra để góp phần kiến
tạo nên một xã hội đa nguyên đa dạng phong phú và lành mạnh, họ độc lập
và có quyền bình đẳng với những tổ chức chính trị đối lập hoặc đồng
minh, họ không lãnh đạo ai và cũng không bị ai lãnh đạo, tất cả đều phục
vụ nhân dân và đất nước và chịu sự ủy quyền của cử tri qua từng cuộc
bầu cử và hoạt động của họ nằm trong khuôn khổ luật pháp. Nhưng ở VN
đảng CS là quyền lực tối cao được cái gọi là “Hiến pháp” trao cho quy
chế được quyền lãnh đạo vĩnh viễn (tất nhiên là cho đến khi nào chế độ
độc tài còn tồn tại được). Đảng CS là người cầm lái “vĩ đại”, đảng có
mặt khắp nơi chi phối và quyết định tất cả. Từ trung ương đến địa
phương, từ thành phố đến hang cùng ngõ hẻm, đôi mắt của đảng soi rọi
khắp nơi để quan sát và lãnh đạo đến tận “quần” chúng.
Đảng có mặt ở những nơi không ai nghĩ tới, từ trường học, bệnh viện, công ty tư nhân, cả nhà thờ và thiền viện.
-
Giáo dục các cấp, nhất là Đại học nơi đào tạo nhân tài và nhân lực cho
đất nước thì môn Chủ nghĩa Mác- Lê nin là bắt buộc cho dù không ai muốn
học vì mất thời gian và vô bổ, nhưng sinh viên phải học và trả tiền cho
cái học trình vô bổ và mất thời gian đó!
-
Nền kinh tế tư bản rừng rú chụp giật và man rợ bị sự độc quyền và lũng
đoạn của bọn tư bản đỏ được gọi là nền kinh tế thị trường theo định
hướng XHCN. Ở thiên đường XHCN này giai cấp công nhân và nông dân bị bóc
lột đến tận cùng, bị khinh miệt và ngược đãi mà không làm gì được để
bảo vệ quyền lợi của mình, đảng CS lập ra Công đoàn và điều khiển nó như
công cụ để kiểm soát công nhân và bảo vệ quyền lợi cho giới chủ. Những
tập đoàn kinh tế cá mập được hình thành từ tiền thuế của dân nhưng lại
trở thành chủ nhân ông của người dân, muốn vào làm việc ở những tập đoàn
này phải là những thành phần con ông cháu cha.
-
Lực lượng “công an nhân dân” thì coi dân như cỏ rác, buồn buồn thì đánh
chết một vài người dân cho vui, mục đích là để thị uy. Nếu dư luận
trong nước và quốc tế có phản ứng mạnh quá thì cũng xử cho lấy lệ để bịt
miệng công luận rồi đâu lại vào đó. Hãy nhìn những cái chết thê thảm
của một số nạn nhân trong mấy năm gần đây thì rõ.
-
Ở các nước dân chu - văn minh đất đai là một thứ tài sản quan trọng của
người dân, quyền này được tôn trọng và bảo vệ bằng luật pháp, khi thật
sự cần thiết nhà nước muốn sử dụng thì phải thương lượng với người dân
làm chủ mảnh đất đó, không áp đặt và không dùng cường quyền để “giải tỏa
thu hồi”. Quan hệ giữa người dân và nhà nước dân chủ là quan hệ hài
hòa, cùng chia sẻ quyền lợi và trách nhiệm, chỉ có ở cái nhà nước XHCN
“của dân do dân và vì dân” này mới có dân oan, mới có những vụ thu hồi
giải tỏa đất đầy máu và nước mắt vì quyền sở hữu đất đai “thuộc về toàn
dân” và do nhà nước “trực tiếp quản lý”.
-
Chỉ có ở VN và các nước CS mới có sự phân hóa giàu nghèo đến quái dị
như vậy. Có những đại gia tài sản vàng bạc như núi, ăn chơi phè phỡn,
cuộc sống xa hoa đến lập dị, tài sản của họ nhiều đến mức khó mà ước
lượng được vì quá lớn và không minh bạch, từ trăm triệu đến vài tỷ mỹ
kim. Bên cạnh họ là rất nhiều người nghèo, cuộc sống lê lết bên những
đống rác bẩn thỉu, hôi hám, họ sống trên rác và cũng kiếm sống bằng rác.
Họ hoàn toàn không có tương lai, đất nước này xã hội này không thuộc về
họ, họ chỉ như những con chuột theo nghĩa đen và nghĩa bóng.
-
Bất cứ quốc gia và dân tộc nào thì đất nước là của chung, chung về
quyền lợi và trách nhiệm, nhưng ở VN đất nước là độc quyền của đảng và
nhà nước vì tất cả đã có “đảng và nhà nước lo”. Nhà nước và đảng làm chủ
mọi nguồn tài nguyên của quốc gia, được độc quyền quản lý và phân phối.
Bảo vệ đất nước như thế nào là quyền của đảng và nhà nước, người dân
chỉ có mỗi một việc là làm theo những gì được đảng, nhà nước yêu cầu
hoặc cho phép. Như trong cuộc chiến tranh Campuchia, đảng và nhà nước
yêu cầu người dân phải hy sinh xương máu để “bảo vệ đất nước” và làm
“nhiệm vụ quốc tế” thì người dân phải làm. Ngày hôm nay đất nước bị TC
xâm chiếm, lòng tự tôn dân tộc bị sỉ nhục thì người dân VN cũng không
được quyền “tự phát” để bày tỏ lòng yêu nước và một điều tuyệt đối là
không được biểu tình để đưa ra một thông điệp cần thiết cho thế giới và
bọn ngoại xâm biết được suy nghĩ và tình cảm của mình về hiện tình đất
nước. Lòng yêu nước là một tình cảm tự nhiên, thiêng liêng và cao quý
của bất cứ dân tộc nào trên thế giới nhất là người dân VN đã có truyền
thống yêu nước chống ngoại xâm trong suốt lịch sữ 4000 năm của mình.
Lòng yêu nước có thể nói là di sản quý báu của người VN mà tổ tiên của
chúng ta trao truyền từ đời này sang đời khác, chưa có một triều đại một
chính quyền nào “kiểm duyệt” lòng yêu nước chứ đừng nói đến chuyện thủ
tiêu, ngăn cấm hay độc quyền. Vậy mà ngày hôm nay trước hành động hiếu
chiến và ngang ngược của bọn bành trướng Bắc Kinh, người dân Hà nội,
Saigon đã tự nguyện xuống đường để cho thế giới biết là nhân dân VN
không hèn yếu không vô trách nhiệm với quốc gia, vậy mà đã bị chính nhà
cầm quyền “của dân, do dân, vì dân” đàn áp, bắt bớ, vu khống và chụp mũ.
Điều này chắc làm cả thế giới kinh ngạc và khó hiểu là VN đang được
điều hành bởi một chính quyền đại diện cho ai?
-
Trên thế giới này ở đâu cũng vậy, thời nào cũng vậy, tầng lớp nhân sĩ
trí thức là tinh hoa của xã hội, họ là nguồn lực sáng tạo nên những giá
trị mới trong tất cả mọi lãnh vực từ học thuật đến khoa học học và kinh
tế. Chính vì những cống hiến to lớn đó đã tạo nên địa vị cao quý của họ
là một điều tự nhiên và hợp lý.
Tầng lớp nhân sĩ trí thức trở thành lực lượng dẫn dắt và lãnh đạo xã hội trong mọi mặt đời sống.
Trong
việc bảo vệ đất nước thì vai trò và trách nhiệm của nhân sĩ trí thức
càng nổi bật và trở nên trọng yếu, không có họ đất nước như rắn mất đầu
xã hội như mù lòa, mất định hướng. Vậy mà tầng lớp nhân sĩ trí thức VN
ngày hôm nay ở đâu và đang làm gì khi tầng lớp này rất đông đảo và họ
được thụ hưởng một đời sống sung túc hơn nhiều lần so với mức sống của
người dân và từ tiền thuế của dân?!
Một
điều may mắn là đất nước chúng ta ngày hôm nay đã hình thành được một
tầng lớp nhân sĩ trí thức đối lập, dân chủ có đủ khả năng để bù đắp vào
khoảng trống này, tuy luôn bị đàn áp và khủng bố.
-
Khi đất nước ở vào lúc dầu sôi lửa bỏng, kẻ thù đang dòm ngó và lên kế
hoạch thôn tính biển Đông vì thời cuộc ngày hôm nay đã có những chuyển
dịch về hướng nghiêm trọng, thì Bộ chính trị đảng CSVN (cơ quan đầu não
và quyền lực tối cao của chế độ) lại tiến hành cái gọi là “PHÊ VÀ TỰ
PHÊ” để kiểm điểm phê bình những sai sót của lãnh đạo?!.
Trên
thế giới này chỉ có “Văn hóa từ chức” như của Nhật bản, hoặc “tự xử”
kiểu Hàn quốc như vụ cố Tổng thống Roh Moo-hyun. Hoặc như Mỹ và các nước
Châu Âu là bị luận tội và cách chức thẳng thừng tùy mức độ sai phạm
hoặc bất xứng. Ở VN ta thì các ông lãnh đạo lại bày ra cái trò “PHÊ VÀ
TỰ PHÊ” thật là không giống ai cả!?
Nếu kể ra những cái “KHÔNG GIỐNG AI” ở VN thì nhiều lắm chỉ sợ làm phiền lòng độc giả nên tạm dừng chỗ này.
Một
đất nước với quá nhiều cái “KHÔNG GIỐNG AI” như vậy mà nó (những cái
không giống ai) vẫn ngang nhiên tồn tại thì đúng là đất nước này “KHÔNG
GIỐNG AI” thật.
Huỳnh Ngọc Tuấn.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
The Overseas Movement Supporting the Fight for Human Rights & Religious Freedom in Vietnam
To: The Right Honourable – David Cameron (Prime Minister)
23th January 2013
Dear Prime Minister,
http://www.petitionbuzz.com/petitions/vietlyhuong
Nhân quyền ở Việt Nam
Babui
Bớ
làng nước ơi !!! cái thằng móm này nó bắt đầu làm việc đây ! bà con
anh em xúm nhau chửi nó đi cho bõ ghét ! công việc của Chủ tịch nước ,
chỉ có vậy thôi , lâu lâu chọt 1 câu lãng xẹt ( ai cũng nói được ) cho
vui tai
Trich báo Tuổi trẻ 21.01.13 :
Trả lời phỏng vấn Thông tấn xã CS Việt Nam, Chủ tịt nước Trương Tấn Sáng cho biết: "Người
dân lo lắng, bức xúc về tình hình biển Đông là đúng. Đó là lòng yêu
nước và tinh thần độc lập đã được trao chuyền qua bao thế hệ".
Mẹ
của Uyên thấy chưa ? nó gọi đó là lòng yêu nước , mà Uyên là người yêu
nước , chửi Tàu , nó đem nhốt con nhỏ rồi đó . Từ nay đừng gửi gấm cái
gì cả . Hãy coi như nó không tồn tại trên trái đất này . Nó chỉ là vật
vô tri giác
Di Chúc Vua Trần Nhân Tông
"Một tấc đất Tiền nhân để lại
cũng không được để lọt vào tay
địch thù đô hộ ngàn năm trước.
Bác đảng tiến dâng lũ qủy nay
Âu Lạc Hồng Bàng ôi có thấu?
Văn Lang miêu duệ những buồn thay!
Cùng nhau đứng dạy noi gương tổ
Lật đổ Công nô phản quốc này!
Lật đổ Cộng nô phản quốc này
Quân dân đứng dạy quyết ra tay
Diệt tiêu độc đảng không thương tiếc
Giải phóng quê hương khỏi đọa đày
Chiếm lại Nam Quan trừ gậm nhấm
Thâu hồi ranh giới hiệp nhau ngay!
Đồng tâm nội ngoại chung hành sử
Di chúc Nhân Tông giữ nước bày.
Hoài Việt
Bài giảng của Linh Mục Nguyễn Văn Tỉnh
Chúng tôi trân trọng chuyển đến quý vị, quý tôn trưởng đồng hương, quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý niên Trưởng, bài giảng này. Kính mong quý vị dành 39 phút để nghe bài giảng này, để cầu nguyện cho quê hương, cho dân tộc và đất nước Việt Nam.
Trân kính
Ngày 03 tháng 01 năm 2013
Thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình
Thanh Niên -Công Giáo-Tin Lành

Ba Đình và Vatican
Babui
con tin có bác Hồ trong ba đình, bác Mao tình đồng chí; con tin có hội Thánh Vatican , nhưng chưa thấy nhà Thờ ở VN, con tin có các Thánh thông công; con tin phép tha tội;
con giết chết một trăm triệu người vô tội trên thế giới", Chủ chiên: "chết chửa !... thôi con hãy về đi, tội này "vĩ đại quá", cha không dám ... tha đâu" ?!?!?!
ĐAU THƯƠNG NGÀY ẤY
30/4/75
Đau thương ngày ấy vẫn nhớ hoài
Hàng triệu người trốn đi nước ngoài
Kẻ bị cá xơi người cướp hiếp
Người ở lại nhai sắn cùng khoai
Đau thương ngày ấy khó nhạt phai
Bắc quân cộng sản muốn thị oai
Kẻ đem xử bắn người cải tạo
Người chết rừng sâu kẻ đói dài
Đau thương ngày ấy nhớ rợn người
Bắc quân đao phủ có Đỗ Mười
Duẫn Thọ Chinh Đồng "nốc" tư sản
Miền Nam hào phú rách tả tơi
Đau thương ngày ấy thật kinh hoàng
Miền Nam những "hộ khẩu giàu sang"
Đảng vào chiếm nhà đất cướp của
Đày lên rừng núi khai đất hoang
Đau thương ngày ấy thật khôn lường
Nhà thờ chùa tu viện học đường
Đảng "mượn" làm kho mì bo bắp
Rồi chôm luôn Đảng thật bất lương
Đau thương ngày ấy cứ triền miên
Cộng quân cướp khéo bày đổi tiền
Năm trăm bạc Nam ăn một Bắc
Nhiều người căm tức tới phát điên
Đau thương ngày ấy thật dài lâu
Cộng Đảng coi dân tợ ngựa trâu
Mồm hô Dân chủ Đảng đầy tớ
Thực tình TỚ "ị" CHỦ lên đầu
Đau thương ngày ấy nghĩ mà ghê
Cộng sản từng uống máu ăn thề
Không đội trời chung cùng tư bản
Bây chừ tư bản được Đảng mê
Đau thương ngày ấy vẫn kéo dài
Hàng ngàn gái Việt bán Mã Lai
Đài Bắc Đại Hàn cùng Trung Cộng
Làm nô tình dục Đảng kinh tài
Đau thương ngày ấy nhớ suốt đời
Đảng dùng đất lẫn đảo biển khơi
Để cúng dâng Mao Bình vĩ đại
Coi tội bán nước tợ trò chơi
Đau thương ngày ấy thật khó quên
Ai ngờ Cộng Đảng dâng Cao Nguyên
Cho con cháu chắt nhà chú Chệt
Mặc dân sống chết Đảng ẳm tiền
Đau thương ngày ấy khó thể tin
Thăng Long Lễ Hội, Vinashin
Gom hai "sòng" mất toi mười tỷ * (USD)
Để hàng triệu bé đi ăn xin
Đau thương ngày ấy vượt Hán Mông
Công An cộng phỉ bọn người ngông
Ác với dân mà hèn với giặc
Thấy Tàu xanh mặt tợ kỳ nhông
Đau thương ngày ấy dân yêunước thua
Biết lấy lời gì tả cho vừa
Biểu tình tố cáo Tàu cướp nước
Đấm đá đạp thoi để "cho chừa"
Đau thương ngày ấy thật vô vàn
Đảng dụ dân khai thác đất hoang
Hồ ao nuôi cá cua tôm tép
Gần tới ngày mùa Đảng hốt ngang
Đau thương ngày ấy mấy ai ngờ
Xưa rày tin Đảng những ước mơ
Người cày có ruộng nhà nông chủ
Ngũ dậy trắng tay nhìn ngẩn ngơ
Đau thương ngày ấy thật vô song
Lãnh tụ gồm người mất trí khôn
Quốc Hội bù nhìn do Đảng cử
Trí thức góp ý coi bằng không
Đau thương ngày ấy thật hãi hùng
Bắc quân sản xuất một lũ khùng
Hồ Duẫn Đồng Chinh Mười Anh... ngốc
Chê Âu Mỹ bám đít Mao Tung
Đau thương ngày ấy nghĩ càng buồn
Nguyễn Phú Trọng chuyên gia lòn trôn
Trương cờ 6 sao chầu chúa Chệt
Hai lần Tập Cận Bình ôm hôn
Đau thương ngày ấy còn hơn xưa
Cộng sản vô thần chẳng ai ưa
Ác ôn trên cả Tàu Tây Nhựt
Hít Le Phát Xít cũng chào thua
Đau thương ngày ấy thật khôn nguôi
Thời gian trôi 38 năm rồi
Ngoảnh mặt lại nhìn về quê cũ
Nhà tan nước mất mắt lệ rơi
Đau thương ngày ấy do từ đâu
Từ "Hồ Chí Minh gọi già râu"
Lãnh chúa theo Tàu tên bán nước
Lịch sử ghi tên để nghìn sau
Thiên Đàng của Mác thật hão huyền
Tới nay Cọng Sản vẫn chuyên quyền
Độc tài độc Đảng kiêm tham nhũng
Dân đói dân than chỉ rước phiền
Francis Dương
Quyền cai trị chính đáng
Đầu năm 2013, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công bố trên báo chí trong nước một bài viết có nhan đề “Kiên quyết khắc phục yếu kém, vượt qua khó khăn, tiếp tục kiềm chế lạm phát, bảo đảm tăng trưởng, đưa đất nước phát triển bền vững”. Trong đó, sau khi xác định năm 2012 vừa qua là một năm “đầy khó khăn thách thức” và trong năm 2013 “đất nước vẫn phải tiếp tục đối mặt với nhiều khó khăn, thách thức”, Nguyễn Tấn Dũng nêu lên sáu vấn đề chính cần được ưu tiên giải quyết:
Nâng cao chất lượng thể chế và khả năng phản ứng chính sách, tạo lập niềm tin cho thị trường.
Điều hành chính sách tiền tệ theo tín hiệu thị trường và theo lạm phát mục tiêu. Kết hợp chặt chẽ chính sách tiền tệ với chính sách tài khoá.
Tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh và hỗ trợ thị trường.
Đẩy mạnh cải cách thủ tục hành chính, đề cao trách nhiệm của cán bộ công chức trong thực thi công vụ.
Đẩy mạnh tiến trình tái cơ cấu nền kinh tế.
Bảo đảm an sinh xã hội và phúc lợi xã hội.Không có vấn đề nào trong số sáu vấn đề nêu trên thực sự mới. Từ nhiều năm nay, hầu như năm nào chính phủ Việt Nam cũng nêu lên bấy nhiêu chuyện. Cũng “tháo gỡ khó khăn” và cũng “đẩy mạnh” việc này việc khác. Từ cái nhìn của giới quan sát chính trị Việt Nam, những vấn đề mà chính phủ Việt Nam phải thực sự đối đầu và phải giải quyết trong năm 2013 này khác hẳn.
Thứ nhất chính quyền phải chứng tỏ có khả năng quản trị đất nước một cách có hiệu quả. Về phương diện kinh tế, không thể để tình trạng các công ty và tập đoàn kinh tế quốc doanh gây hết thất thoát này đến lỗ lã khác để cuối cùng dân chúng phải gánh chịu những món nợ khổng lồ không biết bao giờ mới trả xong. Về phương diện xã hội, không phải cứ hứa hẹn vớ vẩn và tung ra hết lệnh cấm này đến lệnh cấm khác, phần lớn rất vô duyên. Về phương diện giáo dục, không thể để tình trạng xuống dốc thê thảm từ kiến thức đến kỹ năng và đạo đức của cả người học đến người dạy như vậy. Về phương diện đối ngoại, cũng không thể cứ khuất phục Trung Quốc một cách khiếp nhược như vậy mãi. Ở mọi phương diện, điều dễ nhận thấy nhất là chính quyền hầu như hoàn toàn bế tắc.
Thứ hai là tệ nạn tham nhũng đã đến lúc báo động: Nó không phải là những hiện tượng lẻ tẻ mà có tính hệ thống; không phải ở cấp thừa hành mà ở cấp lãnh đạo cao nhất; không phải là điều gì người ta có thể giấu giếm được mà đã được bạch hóa, ai cũng thấy. Việc tái lập Ban Nội chính và giao cho Nguyễn Bá Thanh đảm trách vừa làm nhen nhúm chút hy vọng trong dân chúng thì, đùng một cái, người ta choáng váng chứng kiến màn đánh phủ đầu của chính phủ đối với ông. Điều ấy cho thấy, một, cái gọi là chống tham nhũng đã trở thành một cuộc đấu đá trong nội bộ; và hai, không thể giải quyết vấn đề tham nhũng nếu không giải quyết vấn đề cơ chế. Hai điều đó, thật ra, mọi người đều biết. Từ lâu.
Thứ ba, và theo tôi, quan trọng nhất, vấn đề mà chính quyền Việt Nam phải đối diện trong năm nay là vấn đề quyền cai trị chính đáng (legitimate rule) của đảng cộng sản. Cho đến nay, đảng cộng sản khẳng định quyền lãnh đạo của mình dựa trên ba lý do chính: Một, họ có công giành độc lập cho đất nước; hai, họ được “toàn dân” ủng hộ; và ba, chỉ có đảng cộng sản mới đủ khả năng bảo vệ độc lập và làm phát triển đất nước. Cả ba dần dần không còn thuyết phục được ai cả. Chuyện giành độc lập đã quá lâu, gần 70 năm rồi. Chuyện “toàn dân” ủng hộ thì chỉ là một lời nói dối trắng trợn khi chính quyền không dám tổ chức bất cứ một cuộc bầu cử tự do và nghiêm chỉnh nào cả. Còn điều cuối cùng chỉ là những lời khẳng định vu vơ.
Nhưng chính lời khẳng định vu vơ ấy đã quay ngược lại phá vỡ tính chính đáng của nhà cầm quyền. Từ mấy năm nay, người ta nhận ra, càng lúc càng rõ, nhà cầm quyền không những không phát triển kinh tế đất nước mà còn gây ra những tai họa với những món nợ khủng khiếp mà mọi người phải còng lưng ra gánh chịu. Hơn nữa, nhà cầm quyền cũng không thiết tha gì đến việc bảo vệ độc lập hay chủ quyền của đất nước; thậm chí, không thiết tha gì đến việc bảo vệ danh dự của đất nước hoặc của chính họ. Nhận thức đó khiến nhiều người đâm ra khinh chính quyền.
Trước, trên các blog, nhiều người lên tiếng phê phán chính quyền là hèn hạ trước sự uy hiếp của Trung Quốc. Gần đây, người ta lại nhìn giới lãnh đạo như những “đồng chí Ếch” tham lam và vô liêm sỉ. Cần nhìn những trường hợp từ chối đề nghị trao giải thưởng hoặc bằng khen vừa qua của các văn nghệ sĩ như là những biểu hiện của sự khinh bỉ ấy.
Những khinh bỉ như thế không phải chỉ là chuyện thuần túy tình cảm. Khi sự khinh bỉ lan rộng, giới lãnh đạo chỉ còn quyền lực (power) chứ không còn thẩm quyền (authority). Đây là hai khái niệm căn bản trong chính trị học. Quyền lực là khả năng tác động lên người khác. Một thằng điên cầm dao vung loang loáng trước đám đông tay không: Nó có quyền lực. Một bạo chúa: đầy quyền lực. Nhưng thẩm quyền, authority, thì lại khác: đó là thứ quyền lực chính đáng (rightful power). Tính chính đáng ấy, trong thời đại hiện nay, đến từ hai nguồn: một, được ủy thác qua các cuộc bầu cử tự do; và hai, được dân chúng kính trọng và do đó, mặc nhiên chấp nhận.
Trong trường hợp không có bầu cử tự do, sự kính trọng là nguồn sức mạnh duy nhất để duy trì thẩm quyền và biện chính cho quyền lực.
Khi mất sự kính trọng ấy, nhà cầm quyền sẽ mất đi sự chính đáng của mình.
Phát biểu trong lễ tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ 2 của Tổng thống Obama
Tổng thống Obama phát biểu trong buổi lễ tuyên thệ nhậm chức tại trụ sở Quốc hội, ngày 21/1/13.
Mỗi lần chúng ta tể tựu để một tổng thống tuyên thệ nhậm chức, chúng ta đều chứng kiến sức mạnh bền vững của bản Hiến pháp của chúng ta. Chúng ta khẳng định sự hứa hẹn của nền dân chủ của chúng ta. Chúng ta nhớ lại rằng những gì gắn kết đất nước này với nhau không phải là mầu da của chúng ta hay những đức tin tôn giáo hay nguồn gốc tên tuổi của chúng ta. Ðiều làm chúng ta khác biệt – điều làm chúng ta thành người Mỹ – là sự trung thành với một ý niệm, được ghi rõ vào bản tuyên ngôn cách đây hơn 2 thế kỷ:
“Chúng ta xem những chân lý sau đây là hiển nhiên, đó là tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng họ được Ðấng tạo hóa ban cho một số quyền bất khả xâm phạm, trong số đó có quyền sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu Hạnh phúc.”
Trong hơn hai trăm năm qua, chúng ta đã làm được điều đó.
Qua xương máu đã đổ ra vì roi vọt và đao kiếm, chúng ta đã hiểu được rằng không có liên minh nào được xây dựng trên các nguyên tắc tự do và bình đẳng có thể sống còn với tình trạng một nửa nô lệ và một nửa tự do. Chúng ta đã tự làm mới chúng ta, và quyết tâm cùng nhau tiến lên phía trước.
Cùng nhau, chúng ta đã xác quyết rằng một nền kinh tế hiện đại đòi hỏi phải có các đường hỏa xa và các xa lộ để đẩy nhanh sự đi lại và thương mại; phải có các trường ốc và đại học để đào tạo công nhân của chúng ta.
Cùng nhau, chúng ta đã nhận ra rằng một thị trường tự do chỉ có thể thịnh vượng khi có các quy luật để bảo đảm sự cạnh tranh và công bằng.
Cùng nhau, chúng ta đã xác quyết rằng một đất nước vĩ đại phải chăm sóc cho những người dễ bị tổn thương, và bảo vệ người dân tránh được những rủi ro và bất hạnh tệ hại nhất trong cuộc sống.
Qua tất cả mọi biến cố, chúng ta chưa bao giờ từ bỏ sự hoài nghi của chúng ta về quyền lực trung ương, chúng ta cũng chưa bao giờ bị rơi vào ảo tưởng cho rằng mọi căn bệnh của xã hội đều có thể được một mình chính phủ chữa trị. Vinh danh sáng kiến và kinh doanh; đặt trọng tâm vào sự lao động cần cù và trách nhiệm cá nhân là những yếu tố hằng cửu trong bản chất của chúng ta.
Thế hệ người Mỹ ngày nay từng được trắc nghiệm qua các cơn khủng hoảng đã giúp củng cố quyết tâm và chứng tỏ sự bền bỉ của chúng ta. Một thập niên chiến tranh sắp kết thúc. Một cuộc phục hồi kinh tế đã bắt đầu. Các khả năng của nước Mỹ là vô hạn, bởi lẽ chúng ta có tất cả các phẩm chất mà thế giới không biên cương này đòi hỏi: tuổi trẻ và sự thúc đẩy; sự đa dạng và cởi mở; khả năng vô hạn chấp nhận rủi ro và biệt tài làm mới...Nhưng chúng ta luôn hiểu rằng khi thời buổi thay đổi thì chúng ta cũng phải thay đổi; rằng sự trung thành với các nguyên tắc kiến tạo của chúng ta đòi hỏi phải có những cách đáp ứng mới cho những thách thức mới; rằng bảo toàn các quyền tự do cá nhân chung cuộc đòi hỏi phải có hành động tập thể. Vì nhân dân Mỹ không thể đáp ứng được các nhu cầu của thế giới hôm nay bằng cách đơn phương hành động, cũng giống như quân nhân Mỹ không thể nào đối phó được với các lực lượng của chủ nghĩa phát xít hay cộng sản bằng súng hỏa mai và các đội dân quân. Không ai có thể một mình đào tạo được tất cả các giáo viên toán và khoa học mà chúng ta cần có để trang bị cho trẻ em chúng ta đối phó với tương lai, hay xây dựng các đường sá và mạng luới và các phòng thí nghiệm để mang công ăn việc làm và doanh nghiệp mới vào đất nước của chúng ta. Ngày nay, hơn bao giờ hết, chúng ta phải cùng nhau làm những việc này, trong tư cách một đất nước, một dân tộc.
Thế hệ người Mỹ ngày nay từng được trắc nghiệm qua các cơn khủng hoảng đã giúp củng cố quyết tâm và chứng tỏ sự bền bỉ của chúng ta. Một thập niên chiến tranh sắp kết thúc. Một cuộc phục hồi kinh tế đã bắt đầu. Các khả năng của nước Mỹ là vô hạn, bởi lẽ chúng ta có tất cả các phẩm chất mà thế giới không biên cương này đòi hỏi: tuổi trẻ và sự thúc đẩy; sự đa dạng và cởi mở; khả năng vô hạn chấp nhận rủi ro và biệt tài làm mới. Thưa quốc dân đồng bào, chúng ta được chuẩn bị cho giờ phút này, và chúng ta sẽ nắm bắt được thời cơ – bao lâu mà chúng ta cùng nhau làm điều đó.
Bởi lẽ, người dân chúng ta hiểu rằng đất nước chúng ta không thể thành công khi một số người càng ít làm ăn rất khá giả trong khi một số người càng đông phải chật vật để kiếm sống. Chúng ta tin rằng sự thịnh vượng của nước Mỹ phải được đặt trên những đôi vai rộng của giới trung lưu ngày càng đông. Chúng ta biết rằng nước Mỹ thịnh vượng khi mỗi một người có thể tự lập và tự hào về công việc của mình; khi lương hướng nhờ lao động lương thiện giải phóng các gia đình ra khỏi cảnh khốn cùng. Chúng ta trung thành với tín điều của chúng ta rằng khi một em bé gái sinh ra trong cảnh nghèo khó nhất biết rằng em cũng có cơ may thành công như bất cứ ai khác, bởi vì em là người Mỹ, em được tự do, bình đẳng, không phải trong mắt Thượng Ðế mà cả trong mắt của chính chúng ta.
Chúng ta, những người dân, vẫn tin rằng mọi công dân đều xứng đáng được hưởng một mức độ cơ bản về an ninh và phẩm giá. Chúng ta phải có những chọn lựa khó khăn là giảm thiểu chi phí về chăm sóc y tế và mức thâm hụt ngân sách. Nhưng chúng ta bác bỏ niềm tin cho rằng nước Mỹ phải chọn lựa giữa việc chăm lo cho thế hệ đã xây dựng đất nước này và việc đầu tư cho thế hệ sẽ xây dựng tương lai của đất nước. Vì chúng ta nhớ những bài học của quá khứ, khi những năm cuối đời phải sống trong cảnh nghèo khổ, và phụ huynh của một đứa trẻ bị khuyết tật không tìm được nơi nương tựa. Chúng ta không tin rằng ở đất nước này, tự do được dành riêng cho những người may mắn, hay hạnh phúc chỉ dành cho một số ít người. Chúng ta thừa nhận rằng cho dù chúng ta sống một cách có trách nhiệm tới đâu, bất cứ ai trong chúng ta, bất cứ lúc nào, cũng có thể bị mất việc, hay đau ốm bất chợt, hay nhà cửa bị cuốn đi vì một cơn bão. Những điều chúng ta cam kết với nhau – qua các chương trình Medicare, Medicaid và An sinh Xã hội - những thứ này không làm hao mòn sáng kiến của chúng ta; mà thật ra chúng đem lại sức mạnh cho chúng ta. Chúng không biến chúng ta thành một đất nước của những người chỉ biết dón nhận; chúng khai phóng chúng ta để chấp nhận những rủi ro giúp làm cho đất nước này vĩ đại.
Ðiều làm chúng ta khác biệt – điều làm chúng ta thành người Mỹ - là sự trung thành với một ý niệm, được ghi rõ vào bản tuyên ngôn cách đây hơn 2 thế kỷ: “Chúng ta xem những chân lý sau đây là hiển nhiên, đó là tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng họ được Ðấng tạo hóa ban cho một số quyền bất khả xâm phạm, trong số đó có quyền sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu Hạnh phúc”...Chúng ta, những người dân, vẫn vững tin rằng những nghĩa vụ của chúng ta trong tư cách là nguời Mỹ không phải chỉ là đối với bản thân chúng ta mà còn đối với cả hậu thế. Chúng ta sẽ đối phó với nguy cơ biến đổi khí hậu, vì chúng ta biết rằng nếu không làm như thế thì chúng ta sẽ phản bội con cháu chúng ta và thế hệ tương lai. Một số người vẫn phủ nhận sự phán xét đầy thuyết phục của khoa học, nhưng không một ai có thể tránh khỏi tác động khủng khiếp của các đám cháy dữ dội, của nạn hạn hán làm tê liệt sản xuất, của những trận bão dữ dội. Con đường đi tới các nguồn năng lượng bền vững sẽ dài và đôi khi khó khăn. Nhưng nước Mỹ không thể cưỡng lại sự chuyển tiếp này; chúng ta phải lãnh đạo nó. Chúng ta không thể nhường cho các quốc gia khác loại công nghệ sẽ cung cấp năng lượng cho công ăn việc làm mới và các công nghiệp mới – chúng ta phải đòi cho được sự hứa hẹn của nó. Ðó là cách thức chúng ta sẽ duy trì sức sống kinh tế và kho tàng quốc gia của chúng ta – đó là các khu rừng và thủy lộ của chúng ta; các vùng trồng trọt và các ngọn núi tuyết phủ của chúng ta. Ðó là cách thức chúng ta sẽ bảo vệ hành tinh của chúng ta, được Thượng Ðế giao phó cho chúng ta chăm sóc. Ðó là điều sẽ đem lại ý nghĩa cho tín điều mà cha ông chúng ta đã từng tuyên bố.
Chúng ta sẽ bảo vệ nhân dân chúng ta và tôn trọng các giá trị của chúng ta bằng sức mạnh của vũ khí và chế độ pháp quyền. Chúng ta sẽ chứng tỏ sự can đảm tìm cách giải quyết các mối bất đồng với các nước khác một cách hòa bình – không phải vì chúng ta ngây thơ truớc các hiểm hoạ mà chúng ta phải đối mặt, mà bởi vì sự giao tiếp có thể dẹp bỏ sự nghi kỵ và sợ hãi một cách bền vững hơn. Nước Mỹ sẽ vẫn là trụ cột của những liên minh hùng mạnh tại mọi nơi trên địa cầu; và chúng ta sẽ đổi mới các thể chế đã mở rộng khả năng của chúng để xử lý khủng hoảng ở nước ngoài, bởi vì không một ai có lợi ích trong một thế giới hoà bình nhiều hơn là quốc gia mạnh nhất trên thế giới này. Chúng ta sẽ ủng hộ nền dân chủ từ châu Á cho đến châu Phi; từ châu Mỹ cho đến Trung Ðông, bởi vì các quyền lợi của chúng ta và lương tâm của chúng ta đòi hỏi phải hành động nhân danh những người mong muốn tự do. Và chúng ta phải là một nguồn hy vọng cho những người nghèo khó, những người đau yếu, những người bị gạt ra ngoài lề, những nạn nhân của thành kiến – nhưng không phải chỉ vì lòng từ thiện, mà vì nền hòa bình trong thời đại của chúng ta đòi hỏi sự thăng tiến liên tục của những nguyên tắc mà tín điều chung của chúng ta mô tả: đó là sự dung chấp và cơ hội, nhân phẩm và công lý.
Nước Mỹ sẽ vẫn là trụ cột của những liên minh hùng mạnh tại mọi nơi trên địa cầu; và chúng ta sẽ đổi mới các thể chế đã mở rộng khả năng của chúng để xử lý khủng hoảng ở nước ngoài, bởi vì không một ai có lợi ích trong một thế giới hòa bình nhiều hơn là quốc gia mạnh nhất trên thế giới này. Chúng ta sẽ ủng hộ nền dân chủ từ châu Á cho đến châu Phi; từ châu Mỹ cho đến Trung Ðông, bởi vì các quyền lợi của chúng ta và lương tâm của chúng ta đòi hỏi phải hành động nhân danh những người mong muốn tự do...Chúng ta, những người dân, tuyên bố ngày hôm nay rằng chân lý hiển nhiên nhất - tất cả chúng ta được sinh ra bình đẳng- vẫn còn là ngôi sao dẫn đường cho chúng ta, giống như nó đã dẫn đường cho tổ tiên của chúng ta trải qua Seneca Falls, Selma, và Stonewall, giống như nó đã dẫn đường cho tất cả những người nam và nữ, được ca ngợi hay hay không được ai biết đến, đã để lại dấu chân dọc theo quảng trường vĩ đại này, để nghe một nhà giảng thuyết nói rằng chúng ta không thể độc hành; để nghe một vị Vua tuyên bố rằng tự do cá nhân của chúng ta được gắn bó chặt chẽ với các quyền tự do của mọi người trên trái đất.
Đã đến lúc thế hệ của chúng ta có nhiệm vụ thực hiện những gì những người đi tiên phong đã bắt đầu. Bởi vì cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi nào vợ của chúng ta, mẹ và con gái của chúng ta, có thể kiếm sống tương xứng với nỗ lực của họ. Cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi những anh chị em đồng tính của chúng ta được đối xử như bất cứ ai khác theo pháp luật – bởi vì nếu chúng ta thật sự sinh ra bình đẳng, thì chắc chắn lòng yêu thương mà chúng ta dành cho nhau cũng phải bình đẳng. Cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi không có một công dân nào bị buộc phải chờ đợi hàng giờ mới có thể hành xử quyền bầu cử. Cuộc hành trình của chúng sẽ ta không hoàn thành cho đến khi chúng ta tìm được cách tốt hơn để chào đón những người nhập cư đầy phấn đấu và hy vọng vẫn nhìn nước Mỹ như là một vùng đất của cơ hội; cho đến khi các sinh viên và kỹ sư giỏi giang thuộc thành phần này được thu nhận vào lực lượng lao động của chúng ta, thay vì bị trục xuất khỏi đất nước chúng ta. Cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi tất cả các trẻ em của chúng ta, từ các đường phố của thành phố Detroit cho đến những ngọn đồi của dãy núi Appalachia, các con đường yên tĩnh của thị trấn Newtown, biết rằng họ đang được chăm sóc, yêu thương, và luôn luôn an toàn không bị nguy hiểm.
Bây giờ là lúc chúng ta phải quyết định, chúng ta không thể chậm trễ. Chúng ta không thể nhầm lẫn giữa chủ nghĩa tuyệt đối và nguyên tắc, hoặc thay thế chính trị bằng sự phô trương, hoặc xem việc nói năng bất nhã là tranh luận hợp lý hợp tình. Chúng ta phải hành động, vì chúng ta biết rằng công việc của chúng ta sẽ không hoàn hảo. Chúng ta phải hành động, vì biết rằng những thắng lợi của hôm nay sẽ chỉ là một phần, và chính những người sẽ đứng ở đây trong 4 năm, 40 năm tới, và 400 năm sẽ có nhiệm vụ thăng tiến tinh thần bất diệt đã được trao lại cho chúng ta từ một sảnh đường ở Philadelphia.
Đồng bào thân mến, lời tuyên thệ tôi đã đưa ra trước đồng bào hôm nay, giống như lời tuyên thệ đã được đưa ra bởi những người phục vụ tại điện Capitol, là một lời thề đưa ra với Thượng Đế và đất nước, không đưa ra với đảng hoặc phe nhóm; do đó, chúng ta phải thực thi một cách trung thành lời thề đó trong suốt thời gian chúng ta phục vụ. Nhưng các lời tôi đã nói ngày hôm nay không khác so với những lời tuyên thệ được thực hiện mỗi lần một người lính thi hành nhiệm vụ, hoặc một người nhập cư muốn thực hiện giấc mơ của mình. Lời thề của tôi không khác lời thề tất cả chúng ta đưa ra trước lá cờ đang tung bay phía trên và lấp đầy trái tim chúng ta với niềm tự hào.
Đó là những lời thề của công dân, và lời thề đó tượng trưng cho niềm hy vọng lớn nhất của chúng ta.
Đồng bào và tôi, với tư cách là những công dân, có sức mạnh để định hướng cho vận mệnh của đất nước này.
Đồng bào và tôi, với tư cách là những công dân, có nghĩa vụ để hình thành các cuộc tranh luận của thời đại chúng ta - không phải chỉ bằng những lá phiếu chúng ta bỏ, mà bằng những tiếng nói chúng ta cất lên để bảo vệ những giá trị cổ xưa và các lý tưởng lâu bền nhất của chúng ta.
Mỗi người trong chúng ta hãy tiếp nhận, bằng nghĩa vụ thiêng liêng và niềm vui tuyệt vời, những gì được xem là quyền bẩm sinh lâu bền của chúng ta. Qua nỗ lực chung và mục đích chung, với niềm đam mê và lòng tận tụy, chúng ta hãy đáp lại tiếng gọi của lịch sử, và mang ánh sáng quý giá đó của tự do tiến vào một tương lai bất định.
Xin cảm ơn, cầu xin Thượng Đế ban phúc lành cho mọi người, và xin Ngài mãi mãi ban phúc lành cho Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ.
Cuộc sống của các cựu Tổng thống Mỹ
Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama chụp ảnh chung với các vị cựu tổng thống trong Phòng Bầu Dục, Tòa Bạch Ốc. Từ trái: Cựu TT Goerge H. W. Bush, Tổng thống Barack Obama, cựu TT George W. Bush, cựu TT Bill Clinton, cựu TT Jimmy Carter
CỠ CHỮ
15.01.2013
Gần như mọi vị tổng thống Hoa Kỳ đều nhận thấy mình ở vị trí suy tính xem cuộc sống mình sẽ ra sao sau khi hết nhiệm kỳ. Các vị cựu tổng thống đã cho thấy nhiều cách để thích nghi với cuộc sống bên ngoài thủ đô Washington và văn phòng Bầu dục, và từ “về hưu” không thực sự được áp dụng.
George W. Bush: “Phục vụ thầm lặng”
Khi cựu tổng thống George W. Bush rời Tòa Bạch Ốc vào năm 2009, chủ yếu ông đã bước ra khỏi ánh sáng sân khấu.
Nhưng năm ngoái, ông đã làm việc cùng với các thiện nguyện viên ở Zambia để tân trang một chẩn y viện chuyên chữa trị ung thư cổ tử cung.
Cũng như các vị cựu tổng thống khác, ông Bush dùng tiếng tăm của mình để thu hút sự chú ý đến các vấn đề, nhưng ông nói ông không muốn mọi người chú ý đến việc làm của chính ông.
“Tôi hy vọng quý vị không thấy nhiều, bởi vì tôi không muốn tên mình trong tin tức,” ông Bush nói như thế vào lúc dừng tay vẽ tranh. “Nói cách khác, tôi tin rằng phục vụ một cách thầm lặng là cách phục vụ hay nhất.”
'Sứ mạng cấp thiết' cho các vị cựu tổng thống
Nhưng các vị cựu tổng thống có khả năng quy tụ sự chú ý và thiện chí của công chúng. Tổng thống Barack Obama đã nhờ ông Bush và cựu Tổng thống Bill Clinton đứng đầu một nỗ lực gây quỹ vào năm 2010 sau vụ động đất ở Haiti.
Khi đó, khi đứng cạnh hai vị cựu tổng thống bên ngoài Tòa Bạch Ốc, ông Obama nói:
“Nhân danh người dân Mỹ, tôi muốn cảm tạ cả hai vị đã cống hiến dịch vụ này và dẫn đầu sứ mạng cấp thiết này.”
Những người từng lãnh đạo quốc gia có thể nhận thấy mình không nắm một vai trò rõ ràng nào khi rời chức.
Sử gia chuyên về các tổng thống, ông Richard Norton Smith nhận xét:
“Khi đã từng làm tổng thống, thì ta biết vai trò của một cựu tổng thống về mặt cơ chế là hạn hẹp đến mức nào. Có những vị tổng thống kêu gọi sự trợ giúp của các vị cựu tổng thống dưới mọi hình thức.”
Ông Clinton và cựu tổng thống George H.W. Bush đã đi thăm Indonesia sau vụ sóng thần gây thiệt hại nặng nề vào năm 2004, và họ đã gây quỹ và nâng cao nhận thức sau khi cơn bão Katrina gây tàn phá nhiều nơi ở nam bộ Hoa Kỳ vào năm 2005.
Ông Clinton và “các thách thức lớn toàn cầu”
Ông Clinton vẫn còn được công chúng chú ý sau khi thôi làm tổng thống, và đảm nhận chức đặc sứ Liên Hiệp Quốc về Haiti, thúc đẩy Bắc Triều Tiên phóng thích các tù nhân Mỹ, và vận động tranh cử cho vợ ông là bà Hillary Clinton khi bà ra ứng cử năm 2008.
Ông Clinton còn sáng lập Quỹ Toàn cầu Clinton, mà ông nói là “nhắm mục đích giải quyết các thách thức toàn cầu bằng những biện pháp nhỏ.”
George H.W. Bush: một vị cựu tổng thống và là thân phụ của một tổng thống
Nhưng ông Bush cha không quan tâm mấy đến việc theo đuổi công tác được nhiều người chú ý như vậy, mà chọn các mục đích cá nhân, theo nhận định của Marck Updegrove, giám đốc Thư viện Tổng thống Lyndon Baines Johnson.
Ông Updegrove nói: “Ðó là một thời kỳ hậu-tổng thống tương đối ít hoạt động. Dĩ nhiên, chương đáng kể nhất trong thời kỳ hậu-tổng thống của ông là khi ông trở thành thân phụ của tổng thống Hoa Kỳ.”
Các sử gia nói cuộc sống sau thời kỳ làm tổng thống đã có những chuyển biến. Trước năm 1958, các vị cựu tổng thống không được lãnh hưu bổng - chứ đừng nói tới có chỗ làm văn phòng, nhân viên và các quyền lợi khác đem lại cho họ một mức độ tự do để theo đuổi các lợi ích khác nhau.
Kỹ thuật hiện đại cũng liên kết các vị tổng thống với công chúng.
Ông Smith nói: “Khi nhiệm kỳ tổng thống trở thành một phần của chu kỳ tin tức 24/7, các vị tổng thống đi vào đời sống chúng ta. Họ đi vào nhà chúng ta nhiều hơn cả bất cứ ai ngoài các thành viên ngay trong gia đình. Cho dù ta trung thành với đảng nào thì chúng ta cũng thiết lập mối quan hệ với các vị tổng thống cùng phu nhân và gia đình của họ.”
Reagan: một cuộc sống công cộng
Ðó là trường hợp của người từng có thời là tài tử điện ảnh và nguyên tổng thống Ronald Reagan, rời chức vào năm 1989. Ông phổ biến một bức thư nói rằng ông đã bị chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer.
Phu nhân của ông là bà Nancy cho biết họ coi đó là một cơ hội để nâng cao nhận thức.
Vào lúc đó, bà Reagan nêu ra rằng họ đã là “những người của công chúng gần như suốt cuộc đời sau khi kết hôn.” Bà nói thêm, “nếu chúng tôi có thể tạo được sự khác biệt qua việc tham gia, thì chúng tôi phải ra trước công chúng mà làm việc ấy.”
Các thời hậu tổng thống “suy ngẫm về cá tính của mình”
Các vị cựu tổng thống có thể cống hiến cho các lý tưởng mà họ chọn, theo ông Updegrove, tác giả nhiều cuốn sách khác nhau viết về chức vụ tổng thống.
Ông nói: “Tôi nghĩ bằng nhiều cách các sinh hoạt trong thời kỳ hậu-tổng thống của các vị tổng thống của chúng ta mang tính cách suy tưởng hơn trong những năm tại chức, là lúc mang bản chất hạn hẹp hơn. Khi làm tổng thống, không phải lúc nào mình cũng có thể định ra nghị trình. Mình phải phản ứng trước các diễn biến quanh mình, ngay trong nước hay trên trường quốc tế, do đó mình có thể nẩy sinh ra các khái niệm muốn làm gì, nhưng rồi nhiệm kỳ tổng thống của mình biến thành một điều gì khác xa.”
Thời kỳ hậu tổng thống của một vị tổng thống không qua thể thức bầu cử
Cựu tổng thống Gerald Ford thậm chí không ra vận động truớc khi làm tổng thống. Ông đang phục vụ tại Quốc hội khi tổng thống Richard Nixon bị mất tiếng đề cử ông, vào lúc vụ tai tiếng Watergate bao trùm chính quyền của vị tổng thống đương nhiệm.
Ông Ford, đã làm tổng thống từ năm 1974 đến năm 1977, nổi tiếng là coi trọng lời khuyên của vợ là bà Betty, được nể vì nhờ tính bộc trực và thẳng thắn.
Năm 1978, bà Ford đi điều trị về chứng nghiền ruợu và thuốc kê toa. 4 năm sau, bà đồng sáng lập Trung tâm Betty Ford, chuyên điều trị các bệnh nhân có các vấn đề nghiện ngập.
Sử gia Smith nói như sau về ông bà Gerald và Betty Ford: “Ông ấy rất hãnh diện về bà ấy. Ông là một người hoạt động rất tích cực cho Trung tâm Betty Ford. Mỗi năm họ đều tổ chức một cuộc họp mặt những người từng được điều trị ở trung tâm, và người ta thấy ông Ford làm món hot dog.”
Những năm phiêu lưu và bất định của ông Carter
Công việc của cựu tổng thống Jimmy Carter thuờng tập trung vào vấn đề sức khỏe, nhân quyền, quảng bá dân chủ, kể cả theo dõi bầu cử. Ông nói các mối quan tâm trong đời ông không thay đổi khi ông rời chức vào năm 1981.
Bàn về ba thập niên vừa qua, ông Carter nói: “Tôi có thể nói, và tôi nghĩ vợ tôi cũng đồng ý rằng thời gian chúng tôi trải qua sau khi rời Tòa Bạch Ốc là thời gian sung sức, phiêu lưu, khó biết trước những gì sẽ xảy ra và dễ chịu nhất.”
Ông Carter và vợ là bà Rosalynn nổi tiếng về công tác làm thiện nguyện cho Habitat for Humanity, một tổ chức giúp những người đi làm có thu nhập thấp xây dựng và mua được nhà ở cho mình.
Ông nói: “Tất cả những việc đó gộp lại và hiện vẫn sống tại thị trấn nhỏ có 600 dân, nơi vợ tôi và tôi sinh ra và sở hữu mảnh đất riêng của chúng tôi từ năm 1833, tất cả những thứ đó hợp lại với nhau đã đem lại cho tôi một cuộc sống tuyệt vời sau khi rời Tòa Bạch Ốc."
Lạm quyền cưỡng chế đất của dân!
UBND huyện Sơn Tịnh - Quảng Ngãi đã đưa xe cơ giới, bộ đội, công an đến khu vườn nhà ông Đỗ Hữu Trí (ngụ thôn Liên Hiệp 1, thị trấn Sơn Tịnh, huyện Sơn Tịnh) để cưỡng chế, phá bỏ hơn 32.000 m2 vườn cây cảnh, với hơn 500.000 cây. Đây là những cây cảnh gia đình ông Trí đã bỏ công chăm sóc hàng chục năm qua.
Chiều 24-1, UBND tỉnh Quảng Ngãi đã tổ chức họp báo vụ cưỡng chế sai và hủy tài sản của người dân vào tháng 7-2011. Vụ việc này đã gây hậu quả nghiêm trọng và khiếu kiện kéo dài.
Thu đất, phá vườn
Vào ngày 19-7-2011, UBND huyện Sơn Tịnh - Quảng Ngãi đã đưa xe cơ giới, bộ đội, công an đến khu vườn nhà ông Đỗ Hữu Trí (ngụ thôn Liên Hiệp 1, thị trấn Sơn Tịnh, huyện Sơn Tịnh) để cưỡng chế, phá bỏ hơn 32.000 m2 vườn cây cảnh, với hơn 500.000 cây. Đây là những cây cảnh gia đình ông Trí đã bỏ công chăm sóc hàng chục năm qua.
Nguyên nhân cưỡng chế được UBND huyện Sơn Tịnh đưa ra là gia đình ông Trí đã lấn chiếm đất trái phép của Nhà nước. Cụ thể, trong số 32.000 m2 đất vườn trên, có 22.000 m2 mà UBND huyện cho là đất lấn chiếm, diện tích còn lại là đất hợp pháp. Thế nhưng, trong quá trình cưỡng chế, UBND huyện Sơn Tịnh đã phá sạch cả phần diện tích hợp pháp. Theo ông Trí, vụ cưỡng chế đã gây thiệt hại về tài sản của gia đình ông khoảng 46,7 tỉ đồng.
Ông Đỗ Hữu Trí trả lời phỏng vấn của báo chí trên phần đất đã bị cưỡng chế sai
Sự việc sau đó được đoàn thanh tra tỉnh Quảng Ngãi làm rõ và kết luận: Trong quá trình cưỡng chế, UBND huyện Sơn Tịnh có nhiều điểm sai. Riêng về cá nhân ông Phạm Vinh, Chủ tịch UBND huyện Sơn Tịnh, đã trực tiếp ra nhiều quyết định trái luật, gây hậu quả nghiêm trọng. Ngoài ra, ông Phạm Vinh là người đứng đầu cơ quan chức năng cấp huyện nhưng đã cố ý tham mưu sai cho UBND tỉnh Quảng Ngãi đưa ra quyết định không đúng các quy định của pháp luật, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng của vụ cưỡng chế nói trên.
Từ những sai phạm này, mới đây, Tỉnh ủy Quảng Ngãi đã ra văn bản yêu cầu phải bồi thường thiệt hại thỏa đáng và chủ tịch UBND huyện Sơn Tịnh phải tổ chức xin lỗi công khai ông Đỗ Hữu Trí. Ngày 20-1 vừa qua, trước hàng trăm hộ dân, ông Phạm Vinh đã xin lỗi cá nhân ông Đỗ Hữu Trí.
Ai bồi thường?
Vấn đề khiến nhiều người dân đặt câu hỏi là: Không lẽ ông Phạm Vinh làm sai thì chỉ xin lỗi là xong? Số tài sản bị thiệt hại của ông Trí thì ai bồi thường?. “Phải chăng ông Vinh tự bỏ tiền túi hay lấy tiền ngân sách bồi thường? Nếu lấy ngân sách bồi thường thì tiền đó cũng là tiền của dân đóng góp” - người dân thắc mắc. Nhiều người còn cho rằng cần phải truy cứu trách nhiệm hình sự ông Vinh vì đã có nhiều sai phạm và dấu hiệu lạm dụng quyền lực…
Trong buổi họp báo vào chiều 24-1, ông Phạm Xuân Vinh, Phó Chủ tịch UBND huyện Sơn Tịnh, thừa nhận trong vụ cưỡng chế nói trên, UBND huyện có phần đúng nhưng cũng có phần sai. “Cái sai thì chúng tôi sẽ bồi thường, đó là diện tích khoảng 10.000 m2 đất hợp pháp và số tài sản trên đó. Còn số cây cảnh trên diện tích đất còn lại thì không bồi thường. Tuy nhiên, một vấn đề khác nảy sinh, đó là tiền bồi thường. UBND huyện chỉ đề xuất bồi thường 616 triệu đồng cho gia đình ông Trí nhưng ông yêu cầu bồi thường 46,7 tỉ đồng. Số tiền này quá chênh lệch, trong khi giá trị cây trồng trên đất bây giờ không còn…” - ông Phạm Xuân Vinh cho biết.
Ông Lữ Ngọc Bình, Chánh Thanh tra tỉnh Quảng Ngãi, cho biết hiện UBND tỉnh vẫn chưa có kết quả kiểm điểm, xử lý cá nhân nào liên quan đến vụ việc này nhưng đã có văn bản chỉ đạo đối với những cá nhân sai phạm. “Còn về số tiền đền bù, với một cơ quan Nhà nước làm sai thì cơ quan đó phải ứng tiền ra bồi thường cho dân. Sau đó, cán bộ nào sai phạm sẽ có trách nhiệm hoàn trả tiền đã ứng” - ông Bình khẳng định.
Xử lý nghiêm cán bộ vi phạm
Theo ông Lê Quang Thích, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi, điều mà lãnh đạo tỉnh Quảng Ngãi mong muốn bây giờ là UBND huyện Sơn Tịnh và gia đình ông Trí sớm đi đến thống nhất cách thức và phương án giải quyết hậu quả của vụ việc. “Khi có kết luận chính thức của cơ quan chức năng liên quan, chúng tôi sẽ xử lý nghiêm những cá nhân vi phạm” - ông Thích nói.
Những nhiếp ảnh gia tuổi Tỵ.
chân dung nhiếp ảnh gia Irving_pennNhững nhiếp ảnh gia nổi tiếng như Tony Ray Jones, Irving Penn, Andrew Mc Conn đều sinh năm Tỵ.
Tony Ray Jones (1941 – 1972) – Thanh bình và yên ả
Nghệ sĩ gốc Anh Tony Ray Jones đã chuyển tới sống tại New York với mơ ước trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng. Thế nhưng, tiếng gọi đường phố đã lôi kéo ông ra khỏi bảng vẽ dành cho nhà thiết kế. Trong cuốn sổ tay của mình, ông viết những dòng sau: “Hãy tích cực hơn”, “Hãy tham gia nhiều hơn. Nói chuyện với mọi người”, “Hãy chú ý đến chủ đề”, “ Hãy kiên nhẫn”, “Chụp ảnh đơn giản thôi”, “Không có hình ảnh nào nhàm chán”, “Gần hơn nữa”. Những ghi chú này được viết trong thời đại mà nhiếp ảnh đường phố những năm 1960 đang bùng nổ trong giới nhiếp ảnh.
Những bức ảnh trên bãi biển của Tony Ray khắc họa cuộc sống của nước Anh những năm 50, 60
Năm 1965, Ray Jones quay trở lại Anh, để kiểm nghiệm xem những gì học được ở Mỹ. Tuy nhiên, ở Anh thời điểm đó, những nhiếp ảnh gia chỉ có một nơi duy nhất để tác nghiệp: đó là bãi biển. Chính vì vậy Ray đã ra bãi biển và dùng đôi mắt đã được tôi luyện ở New York để ghi lại cuộc sống và cảm xúc của con người. Bãi biển là một sân khấu lớn, một sàn diễn cho tất cả hỉ nộ ái ố của con người.
Và như thế, Tony Ray Jones đã để lại một phong cách “street style” chỉ riêng ở Anh mới có trong những tác phẩm của mình. Những tác phẩm của ông không nóng hổi thời sự, không nghệ thuật một cách màu mè. Ảnh của Tony không khiến người xem phải mỏi mệt. Người ta nhìn ảnh của ông, thấy mình trong đó và hơn hết, người ta thấy thư giãn khi xem những bức ảnh tĩnh tại của Tony. Cuộc sống ẩn hiện hiền hoà trong những khung hình đen trắng, trải vào lòng người xem những cảm xúc khác nhau. Đó là chất riêng của Tony Ray Jones mà bạn có thể ngay lập tức cảm nhận được.
Những bức ảnh tĩnh của Ray mang đến cho người xem cảm giác nhẹ nhàng
Irving Penn (1917–2009) – Tinh tế và hiện đại
Irving Penn sinh ra và lớn lên ở Plainfield, New Jersey và học mỹ thuật ở Trường Mỹ thuật Công nghiệp và Bảo tàng Pennsylvania, Philadelphia. Irving Penn là nhiếp ảnh gia người Mỹ nổi tiếng với những shoot hình thời trang và những bức chân dung sắc sảo. Penn có mơ ước trở thanh một hoạ sĩ. Nhưng ngay khi cuốn tạp chí Vogue do ông thiết kế bìa được xuất bản thì sự nghiệp của Irving Penn lại rẽ sang một ngả khác. Ông bắt đầu thực hiện nhiều bộ ảnh độc đáo và trở thành một nhiếp ảnh gia lừng danh và khiến cả thế giới ngưỡng mộ vì những tấm ảnh chân dung và thời trang của mình.
Bức ảnh đầu tiên đăng trên tạp chí Vogue
Trong sự nghiệp của mình, Irving Penn đã cho ra đời hơn 9 cuốn sách ảnh và 2 bức vẽ tay. Những bức ảnh của ông không sử dụng nhiều đạo cụ mà chú ý thể hiện tối đa sự thanh lịch và sang trọng tối đa của người mẫu. Các bức hình là kết quả của sự kết hợp đơn giản và tinh tế.
Irving Penn cũng chính là người tạo ra bước ngoặt cho công nghệ in ảnh trong những năm 60 bằng cách dùng Patinum thay vì bạc thông thường. Với công nghệ này, bức ảnh in ra đẹp hơn, tông màu mượt mà hơn và trở thành một công đoạn quan trọng của quá trình chụp ảnh, tuy nhiên nó đòi hỏi nhiều công sức hơn trong quá trình chuẩn bị và kiểm soát sự chính xác trong khi xử lý. Suốt 30 năm sau đó, Penn chăm chỉ in tất cả những tấm ảnh của mình, tái bản cả những tác phẩm trước đó theo công nghệ này, với một sự pha trộn hóa chất kỳ lạ và công đoạn phủ giấy vẽ được làm bằng tay khiến cho chiều sâu và độ sáng của bức ảnh tăng lên.
Gương mặt người lao động những năm 50 trong ảnh của Irving Penn
Với rất nhiều bức ảnh độc đáo, ông trở thành nhiếp ảnh gia lừng lẫy thế giới
Khi Irving Penn mất ngày 7 tháng 10 năm 2009, tờ New York Times đã gọi ông là một trong những nhiếp ảnh gia sung mãn và có ảnh hưởng nhất trong thế kỷ 20 của nhiếp ảnh thời trang. Câu nói của ông: “Photographing a cake can be art – Chụp một cái bánh cũng có thể là nghệ thuật” đã trở thành kim chỉ nam cho nhiều thế hệ nhiếp ảnh gia sau này.
Những bức ảnh của ông không sử dụng nhiều đạo cụ mà thể hiện tối đa sự thanh lịch
Andrew Mc Connell – Nóng hổi và trần trụi
Ảnh của Andrew luôn thể hiện sự nóng hổi của cuộc sống. Trong mỗi tác phẩm của ông đều có sự tương phản về màu sắc, bố cục, hình thái. Nếu người xem cảm nhận những bức ảnh xưa cũ với cái nhìn hoài niệm thì ảnh của Andrew cũng tông màu đó, cũng chủ đề đó lại gợi đến cho người xem cái gì đó khác lạ hơn.
Những bức ảnh của ông luôn thể hiện suwj trần trụi của thực tế cuộc sống
Những bức ảnh của Andrew thể hiện mọi góc cạnh của cuộc sống con người. Trong đó có cả những đau khổ và tận cùng nhất nhưng vẫn ánh lên sự trong sáng, lạc quan, tình yêu và niềm hy vọng. Theo một cách nào đó, Andrew luôn biết ghi lại những màu sắc, mảng miếng để truyền đi thông điệp của mình. Hoạt động nhiều ở Châu Phi, ảnh của Andrew phản ảnh lại chính xác cuộc sống của con người trên châu lục này. Với chuỗi ảnh chụp tại thủ đô của Ghana, Andrew mô tả lại niềm vui của trẻ nhỏ, sự nhọc nhằn của đám thanh thiếu niên, sự trăn trở của người lớn trong cái bãi rác linh kiện điện tử nhỏ bé của thành phố. Trong khi đó, ở chuỗi ảnh chụp tại dải Gaza, người xem như có thể cảm thấy sự tự do đang trở lại với người dân Palestin. Tông màu đen trắng càng khắc hoạ rõ nét hàm ý này của Andrew.
Choáng ngợp trước bộ ảnh thiên nhiên đẹp nhơ mơ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









0 comments:
Post a Comment